Giang Tuyết phải đi làm thuê cho người ta ở huyện thành, cố gắng kiếm thêm chút thu nhập để phụ giúp gia đình trang trải cuộc sống.
Trong cả nhà, chỉ có Giang Niệm Tư là được ở riêng một gian phòng. Căn phòng ấy nằm ở phía bên phải nhà chính, nơi có hai gian: một gian dùng để chất đồ lặt vặt, còn gian kia chính là phòng ngủ của cô.
Điều này đủ để thấy người trong nhà quả thật rất thương yêu và cưng chiều đứa con gái này.
Trong bối cảnh niên đại giải phóng vĩ đại, Giang Niệm Tư vẫn thường trăn trở nghĩ cách làm sao để kiếm thêm tiền, mong có thể cải thiện cuộc sống vốn còn nhiều thiếu thốn của gia đình. Chính trong lúc suy nghĩ miên man ấy, cô bất giác thiếp đi lúc nào không hay.
Sáng hôm sau, khi vừa tỉnh dậy, cô đã bị Đinh Hồng Mai kéo đi, nói rằng muốn lên trấn để gọi điện thoại cho anh họ.
Trong nhà, chỉ có Giang Niệm Tư và Giang Tuyết là được học đến bậc cao trung, bởi vậy mỗi lần có việc cần gọi điện thoại, Đinh Hồng Mai đều nhất định dẫn theo con gái đi cùng.
May mắn thay, nếu trong thôn có ai đó cũng muốn lên trấn, thì chú hàng xóm sẽ thuận tiện cho họ đi nhờ xe bò. Nhờ vậy, việc đi lại tuy vất vả nhưng vẫn có phần dễ dàng hơn.
Đây cũng là lần đầu tiên Giang Niệm Tư được ngồi xe bò, cảm giác vừa lạ lẫm vừa có chút tò mò. Phía sau xe, người ta dựng một khung gỗ thô sơ, hình dáng giống như một cái thùng chữ nhật lớn, đủ để chở người hoặc chất đồ.
Nhìn qua thì thấy mới mẻ, nhưng lại chẳng hề sạch sẽ, bên trong bám đầy bụi đất và rơm rạ, khiến cô hơi ngần ngại.
Vải thô màu xanh đậm, kiểu dáng cực kỳ đơn giản.
Nếu là trước đó thì Giang Niệm Tư chắc chắn sẽ rất chú trọng việc này nhưng có lẽ là hoàn cảnh cho phép khiến cô thích ứng rất nhanh.
Được Đinh Hồng Mai che chở cẩn thận từng li từng tí, Giang Niệm Tư cúi đầu xuống, che đi sự ướt át trong đáy mắt nói: “Mẹ, trời lạnh, mẹ mặc vào đi, con không sợ bẩn.”
Nói xong, cô giẫm lên xe bò, quay người đặt mông ngồi ở bên cạnh.
Bẩn bẩn, xấu xấu, nhưng mà rất ấm lòng, là sự ấm áp chưa bao giờ có.
Đời trước, mặc dù nhà cô là một gia tộc lớn nhưng mà gần như trong nhà không có chút tình thân nào.
Vào lúc cô chiến đấu bị thương, ba cô chỉ chú ý xem cô thắng hay thua, còn về chuyện bị thương thì ông ấy cảm thấy đây là chuyện bình thường, không cần để ý tới.
Mà ông nội thì sao?
Chỉ để ý cô xem cô có nhớ kỹ cách châm cứu không, có đọc ra phương thuốc hay không.
Còn về chuyện có mệt không thì nó cũng không nằm trong phạm trù lo lắng của ông ấy.
Trên xe bò có năm sáu người, tất cả đều là người trong thôn.
Con gái yêu thương mình khiến Đinh Hồng Mai tự hào phát điên, cái cằm của bà dương rất cao.
Có thím nào trong thôn không biết Đinh Hồng Mai rất thương con gái chứ, có người nhỏ giọng nói với người bên cạnh: “Cũng chỉ có bà ta thương tiếc cho món hàng bồi thường này.”
Bà ta nói rất nhỏ nhưng mà Giang Niệm Tư cùng Đinh Hồng Mai đều nghe thấy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)