Vì không rõ mối quan hệ giữa bà cụ và ông cụ Trương kia thân thiết đến mức nào, nên ngay từ đầu Giang Niệm Tư vẫn có chút bất an, trong lòng thấp thỏm lo lắng, sợ rằng sự xuất hiện của mình sẽ khiến bà nội rơi vào tình huống khó xử.
Cô vốn nghĩ có lẽ hai người chỉ quen biết xã giao, không ngờ lại xảy ra tình huống ngoài dự đoán. Ai mà ngờ được, ông cụ Trương kia chẳng những quen biết, mà còn tỏ ra vô cùng quý mến bà nội của cô.
Phòng khám trung y của ông cụ nằm ngay trên con phố sầm uất nhất ở trung tâm trấn nhỏ, người qua lại tấp nập.
Vậy mà khi vừa nhìn thấy bà lão, ông cụ Trương liền kích động đến mức không giấu nổi sự vui mừng, vừa thao thao bất tuyệt kể chuyện trên trời dưới biển, vừa tất bật bưng trà rót nước, lại còn liên tục lấy đồ ra mời khách, bộ dạng nhiệt tình đến mức khiến người ngoài nhìn vào cũng phải bật cười.
Bà cụ không quen với tác phong của ông, dài mặt nói: “Sư huynh, hôm nay tôi tới đây là vì muốn nhờ ông chỉ bảo cho cháu gái cưng của tôi thêm kiến thức, ông đừng để ý mấy thứ nhỏ nhặt đấy.”
Cuối cùng bà lão không chịu nổi sự nhiệt tình của ông, giao Giang Niệm Tư cho ông lão xong thì tìm lý do rời đi.
Ông cụ Trương đứng ở cửa, nhìn theo bóng dáng bà lão rời đi.
Nguyên chủ Giang Niệm Tư vốn không thân thiết gì với ông cụ Trương nên cũng không sợ bị lộ.
“Ông Trương này, có phải ông thích bà nội của cháu không?”
Nghe vậy, ông Trương vẫn tươi cười nói: “Cháu thật đúng là một đứa trẻ lanh lợi.”
Ông cụ mỉm cười, đưa tay xoa xoa đầu Giang Niệm Tư, động tác vừa thân thiết vừa mang chút trìu mến. Trong lòng ông hiểu rất rõ, sư muội đưa cháu gái đến đây không chỉ đơn thuần là thăm hỏi, mà còn muốn để cô bé học hỏi thêm kinh nghiệm từ ông, đồng thời cũng là tìm một con đường để kiếm sống.
Trương gia gia không hề khách sáo, ông bắt đầu kiểm tra kiến thức y thuật của Giang Niệm Tư, liên tục đưa ra nhiều câu hỏi về các chứng bệnh thường gặp. Ông hỏi dồn dập, từ triệu chứng đến cách chẩn đoán, giống như muốn thử xem cô có thực sự nắm vững hay chỉ biết qua loa.
Điều khiến ông bất ngờ là Giang Niệm Tư không chỉ trả lời trôi chảy từng câu hỏi, mà còn có thể đưa ra kiến giải riêng của bản thân, lời lẽ rõ ràng, mạch lạc. Cô không hề có ý giấu nghề, bởi cô biết muốn kiếm tiền bằng y thuật thì trước hết phải khiến ông cụ tin tưởng vào năng lực của mình.
Khi kê ra các loại phương thuốc, cô còn giải thích cặn kẽ từng vị thuốc, từng cách phối hợp, đồng thời chỉ rõ những huyệt vị liên quan đến mỗi loại bệnh trạng. Thái độ tự tin, lời nói rành rọt của cô khiến người nghe cũng phải gật gù tán thưởng.
Ông cụ nghe mà hai mắt sáng lên: “Không tồi, không tồi, không hổ là cháu gái của sư muội.”
“Hì hì, vậy thì ông Trương ơi, cháu có thể bắt bệnh cho người ta chưa?”
“Dựa vào biểu hiện của cháu.” – Ông cụ Trương gõ gõ trán Giang Niệm Tư.
Vốn là trong mắt ông, Giang Niệm Tư đến đây thì ông chỉ được lợi mà thôi.
Dù sao cháu gái của sư muội ở đây rồi, lo gì sư muội không tới?
Ông cụ có tính toán rông, làm sao Giang Niệm Tư lại không có được chứ?
Giang Niệm Tư rất sốt ruột muốn kiếm xô vàng đầu tiên, không ngờ tới xô vàng đầu tiên lại đến nhanh như vậy.
Buổi chiều ông cụ Trương có việc, giao cửa hàng cho Giang Niệm Tư trông.
Người đến là một nữ sinh dáng người tinh tế nhưng khuôn mặt vàng như nến.
Người đó mặc áo sơ mi màu trắng bằng sợi tổng hợp, vạt áo
Đối phương trên người ăn mặc màu trắng sợi tổng hợp áo sơmi, vạt áo ăn mặc miếng vải đen định chế quần dài, giống đời sau quần tây.
“Bác sĩ Trương có đây không ạ?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)