Thẩm Lâm Xuyên hơi nhíu mày, "Không bằng tôi đi hỏi cô một chút nhé?"Hứa Cẩm Vi dừng chân một cái, ánh mắt bất thiện nhìn về phía đối phương.
Lời cảnh cáo của Hứa Cẩm Vi vẫn còn văng vẳng bên tai nhưng anh không dám thờ ơ, lỡ như chọc phải cô gái kia, cho dù không bẻ anh cong giống như cây gậy sắt thì cũng khó bảo đảm sẽ không bẻ anh gãy xương.Nghĩ tới đây, Thẩm Lâm Xuyên thậm chí không nhịn được cả người run lên.Anh loại bỏ sạch sẽ ý tưởng đáng sợ kia ra khỏi đầu, bỏ hộp cơm trên nồi, nhìn hộp cơm bình thường không có gì lạ, trong nội tâm lại mơ hồ sinh ra vẻ mong đợi.Cái này là do mẹ của Hứa Cẩm Vi tự tay làm ra.
.
.
Rốt cuộc sẽ có mùi vị gì?.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)