Hứa Cẩm Vi nhíu mày, ai biết Hứa Quân là trực thật hay trực giả? Nhưng mà ông ta không có ở đây cũng được, cô cũng không muốn thấy người đàn ông tệ bạc đó chút nào.Khoai tây này được nấu vừa mềm vừa dẻo, thấm đẫm nước ngọt từ thịt và tương, ăn chỉ cảm thấy trong khoang miệng đầy mùi thơm.
Miếng thịt núng na núng nính bóng loáng tỏa sáng, ăn vào thật đúng là đã ghiền."Mẹ, mẹ làm thức ăn đúng là quá ngon." Tay nghề của Trịnh Bình thật sự có thể nói là bảo vật, trong nháy mắt Hứa Cẩm Vi đã ăn hết hơn nửa chén cơm."Vậy con cứ ăn nhiều một chút, mẹ để lại một ít trong nồi, ngày mai cho con mang đến trường học ăn nhé." Trên mặt Trịnh Bình hiện lên nụ cười từ ái, nhìn con gái thích thức ăn mình làm như vậy khiến cho bà có cảm giác thành tựu."Cám ơn mẹ."Ăn cơm xong, Trịnh Bình chủ động nhận công việc rửa chén, thúc giục Hứa Cẩm Vi đi làm bài tập.Trong lòng Hứa Cẩm Vi kinh ngạc, quan hệ của Trịnh Bình và những bà hàng xóm luôn không tốt, rửa chén luôn kéo dài tới rất khuya mới đi xuống, nhưng hôm nay bà lại xuống lầu vào lúc này nhất định sẽ gặp những bà hàng xóm xuống giếng trời hóng mát, đến lúc đó không tránh khỏi lại châm chọc bọn họ một phen, làm sao hôm nay bà đột nhiên đổi tính đi xuống sớm như vậy?Liên tưởng đến chuyện ngày hôm qua Trịnh Bình đề cập tới phải đi mượn dì út cô phiếu lương thực, Hứa Cẩm Vi liền đại khái đoán được nguyên nhân.
Thời đại này người buôn bán cũng không ít, một đứa bé như cô cũng sẽ không khiến người khác chú ý..
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






