Lúc Hứa Cẩm Vi đi tới phòng học, phần lớn học sinh trong lớp đều còn chưa tới, vị trí chỗ ngồi của cô nằm ở hàng cuối cùng trong lớp, có lẽ hiện tại giáo viên trong trường cũng tuân theo nguyên tắc học sinh giỏi ngồi trước, học sinh kém ngồi phía sau.Căn phòng học này tương đối cũ kỹ, bàn ghế gỗ cũ nát và một tấm bảng đen chính là toàn bộ thiết bị học tập của cả căn phòng.
Hứa Cẩm Vi cảm thấy chỗ ngồi như vậy thật ra cũng rất tốt, cô cũng không hề muốn ngồi ở hàng đầu ăn bụi phấn.Cô ngồi vào chỗ, lộ ra vẻ mặt có chút hoài niệm, cho tới bây giờ cô chưa từng nghĩ mình lại có cơ hội ngồi trong lớp học lần nữa.
Lúc mạt thế đến, cô mới mười bảy tuổi, giống như mỗi một thiếu niên trẻ tuổi khác, vừa vì môn học trong trường mà than phiền, vừa tràn đầy hi vọng về tương lai, lúc ấy cô còn cùng bạn bè hứa hẹn với nhau sau này phải đến trường đại học kia học tập, nhưng mà mạt thế đột nhiên kéo đến, không chút lưu tình phá hủy tất cả.
.
Gương mặt của anh mặc dù mang theo chút ngây thơ nhưng ngũ quan đã hiện ra đường nét anh tuấn, dáng người cao ráo hơn đám nam sinh trong phòng học một đoạn, đứng ở cửa phòng khiến cho phòng học tầm thường cũng tỏa ra ánh sáng chói lóa như phim thần tượng.Khi anh đút hai tay vào túi, không nhanh không chậm tiến vào phòng, gần như ánh mắt của nữ sinh cả lớp đều tập trung ở trên người anh.
Nhưng mà thiếu niên chỉ nhìn thẳng một đường, đi tới hàng cuối cùng của phòng học, ngồi ở một góc khác đối diện Hứa Cẩm Vi.
Sau đó vứt cặp lên bàn rồi nằm sấp xuống, xương bả vai thon gầy dưới lớp áp sơ mi mỏng manh hơi nhô lên."Thẩm Lâm Xuyên.
.
.
Nộp, nộp bài tập.
.
." Gò má Phan Lệ Văn ửng đỏ đi tới trước bàn học của nh."Không có làm.""Vậy, vậy tôi cho cậu mượn, cậu chép một chút nhé?" Phan Lệ Văn hơi nhấp môi, chủ động đưa quyển bài tập của mình tới.Nhưng Thẩm Lâm Xuyên cũng không cảm kích, không nhịn được nghiêng đầu sang chỗ khác, "Không cần."Phan Lệ Văn cắn cắn môi, trong mắt dâng lên một chút ánh lệ, cố nén cảm xúc mà cúi đầu rời đi."Ha ha ha, Thẩm công tử oai phong không thay đổi nhỉ!" Mặc dù nói Thẩm Lâm Xuyên mới chuyển trường không được mấy ngày, nhưng mọi người đều biết gia thế của anh không bình thường, cộng thêm khí chất cả người cao quý cho nên trong lớp có không ít người cũng sẽ gọi đùa anh một câu Thẩm công tử."Cũng chỉ có Thẩm công tử mới dám nói chuyện với lớp trưởng như vậy thôi.""Chứ sao, đến thầy cũng không dám quản Thẩm công tử thì lớp trưởng là cái gì?"Mấy thiếu niên thấp giọng cười cợt mấy câu, sau đó thấy Thẩm Lâm Xuyên mặt không đổi sắc coi thường thì cúi đầu xuống tiếp tục chép bài tập..
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)