Cô soát vé thầm thở dài trong lòng, trả lại lá thư cho Long Tiểu Bảo, giọng điệu cũng trở nên vô cùng ôn hòa: "Tờ giấy giới thiệu này chỉ cho phép lưu lại Kinh Thị nửa tháng thôi. Cháu có thể chuyển hộ khẩu đến đây để theo mẹ, nhưng ba cháu thì không được. Hết thời hạn, ba cháu bắt buộc phải rời khỏi Kinh Thị."
"Cháu cảm ơn cô ạ." Long Tiểu Bảo nhận lấy lá thư, vô cùng nghiêm túc gật đầu.
Chú hai Tẫn Hoàng từng nói, chỉ cần ba được ở bên cạnh mẹ thì cơ thể sẽ dần khỏe lại. Thế nhưng, ba lại chỉ được phép ở lại Kinh Thị có nửa tháng.
Cô ba Huyền Hoàng lại bảo, trở về Kinh Thị là chấp niệm của mẹ. Nếu chỉ vì muốn cứu ba mà dùng đạo lý để ép buộc mẹ phải quay về Tây Nam thì thật sự không đúng chút nào.
Người đàn ông trung niên ngồi đối diện nhìn thấy bộ dạng nhăn nhó, sầu khổ như ông cụ non của đứa trẻ thì không khỏi thấy buồn cười. Một đứa bé vắt mũi chưa sạch, lấy đâu ra mà lắm tâm sự đến thế cơ chứ.
Càng đến gần Kinh Thị, tốc độ của đoàn tàu lại càng chậm rì rì, lúc này có khi rùa bò còn nhanh hơn nó. Khoảng thời gian chờ đợi này luôn là lúc khó chịu nhất. Người đàn ông cũng chẳng còn tâm trí đâu mà đọc sách nữa, dứt khoát quay sang bắt chuyện với cậu bé để giết thời gian: "Bạn nhỏ này, cháu đang rầu rĩ chuyện gì thế?"
Trong lòng Tiểu Bảo thầm nghĩ: Các cô chú họ hàng quanh năm suốt tháng chỉ sống sâu trong Thập Vạn Đại Sơn, cực kỳ hiếm khi ra ngoài đi lại nên chẳng hiểu biết mấy về chuyện nhân gian. Mọi người đều là nghe mẹ kể lại mới biết đi lại bên ngoài cần phải có giấy giới thiệu. Thậm chí, chuyện ngọc thạch phỉ thúy có khả năng vương chút linh khí, hay một số cực ít ngọc thạch phỉ thúy có ẩn chứa động thiên phúc địa bên trong, bọn họ cũng đều là nghe mẹ nói mới biết.
Khi ấy, linh khí đất trời đều bị lớp chướng khí bao bọc bên ngoài Thập Vạn Đại Sơn khóa chặt vào tận sâu bên trong. Thế nên, mọi người căn bản chẳng thèm để mắt đến chút linh khí ít ỏi bám trên ngọc thạch phỉ thúy kia.
Nếu không phải vào cái ngày Tiểu Bảo phá vỏ chui ra đã hút sạch sành sanh linh khí, thì các cô chú bây giờ vẫn còn ăn mặc lộng lẫy, đeo trang sức leng keng đầy người. Tùy tiện làm rớt một món phụ kiện xuống thôi cũng đủ tiền để đóng cả một chiếc tàu chiến rồi.
Trở lại thực tại, người đàn ông trung niên bỗng thấy hốc mắt cậu bé ngập nước, rồi những giọt nước mắt cứ thế thi nhau rơi lã chã. Tình cảnh này khiến ông chú bị dọa cho hoảng hồn.
Ông luống cuống xua tay rối rít, vội vàng giải thích với những hành khách đang tò mò nhìn sang rằng mình chẳng làm gì cả, thằng bé khóc hoàn toàn không liên quan đến ông.
Trong khi đó, Long Tiểu Bảo lại bình tĩnh lôi từ trong túi ra một chiếc bình sứ nhỏ để... hứng nước mắt. Phải biết rằng, nước mắt của rồng chính là vật đại bổ, lại còn có tác dụng xua đuổi tà ma, trấn áp tà túy. Ở cái thời đại mạt pháp này, việc nuôi trồng được một gốc linh thực thậm chí còn khó hơn cả việc bắt gặp một con rồng. Nước mắt của cậu bé lại có công dụng hỗ trợ các linh dược sư bồi dưỡng linh thực. Thế nên, trong mắt giới linh dược sư, một giọt nước mắt của cậu đáng giá cả ngàn vàng.
Ở nhà có biết bao nhiêu miệng ăn đang chờ, Tiểu Bảo phải gánh vác việc nuôi gia đình vất vả lắm chứ bộ, tuyệt đối không thể lãng phí dù chỉ là một giọt nước mắt!
Trong mắt người ngoài, cậu bé chỉ tiện tay nhét chiếc bình sứ nhỏ vào ngực áo ba mình, nhưng thực chất là cậu đã cất nó vào trong không gian lưu trữ rồi.
Xong xuôi đâu đấy! Tiểu Bảo nhà ta đúng là giỏi quá đi mất.
Ủa, ông chú này bị sao vậy nhỉ? Long Tiểu Bảo chớp mắt, khó hiểu gãi gãi đầu.
Thấy đứa trẻ nín khóc, người đàn ông trung niên mới thở phào nhẹ nhõm. Bây giờ thì ông chú chẳng dám tùy tiện bắt chuyện với cậu nhóc này nữa rồi.
"Chú ơi, chú có cách nào giúp ba cháu được ở lại Kinh Thị không ạ?" Long Tiểu Bảo chớp chớp đôi mắt to tròn vẫn còn ươn ướt nước, ngây thơ cất tiếng hỏi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)