Đông Dao âm thầm bĩu môi, ai quy định con dâu phải lao động vất vả ở nhà chồng chứ?
Chưa tới mùa gặt, nhà không có việc gì, ăn cơm hay rửa bát thì trước khi cô đến họ cũng tự làm mà.
Ai thích làm trâu ngựa thì làm, còn cô sẽ không làm đâu.
Tắm xong, Đông Dao thu xếp vài bộ quần áo, rồi nghe muỗi ruồi tám những chuyện thôn xóm, sau đó ngủ ngon lành.
Buổi sáng, Lâm Phượng Anh nấu vài món rau, một nồi cháo, 4 người ngồi quanh cái bàn vuông sơn son bong tróc, vừa ăn xong thì giọng Trương Lệ Quyên đã vang lên ngoài cửa:
"Tiểu Huệ, các cậu thu xếp xong chưa?"
"Rồi rồi!" Tư Tiểu Huệ đáp lời, vội vàng để đũa xuống chạy ra ngoài.
Để hợp với chiếc váy, cô đi dép trắng, kể từ khi về đây Đông Dao vẫn chưa dám mang đôi dép này bao giờ.
Vết thương trán đã kết vảy. Cô tháo băng, để mái tóc che vết sẹo, tóc dài buông sau lưng, mấy lọn tóc bên tai tết lại thành kiểu công chúa, khuôn mặt bầu bĩnh như búp bê, trông rất trong trẻo xinh đẹp.
Thấy hai người ăn mặc chỉnh tề như vậy, Tư Tiểu Huệ tỏ vẻ không vui. Nếu đặt vào thời xưa, thì đây chính là sự khác biệt giữa tiểu thư và a hoàn.
Nhưng nhà không có điều kiện, Lâm Phượng Anh chưa từng mua cho cô ấy bộ quần áo nào ra hồn. Chiếc áo trên người cô ấy là chiếc mua từ hai năm trước, đến nỗi ở nhà cũng không dám mặc.
Tâm trạng tốt chợt biến mất, Tư Tiểu Huệ mặt mày khó chịu nói: “Đi dạo phố trong thành thôi mà, đâu phải đi xem mắt, các người làm gì mà ăn mặc trang trọng thế?”
“Bình thường em cũng ăn mặc như vậy mà.” Trương Lệ Quyên cười nhìn Đông Dao, “Chị dâu thì đẹp thật đấy, trang điểm kỹ thế này chắc là để gặp Thần ca trong thành phải không?”
Nếu không biết Trương Lệ Quyên để ý Tư Thần, Đông Dao cũng không cảm thấy câu này có gì sai. Nhưng vì biết Trương Lệ Quyên thích Tư Thần, nghe câu này lại thấy có chút kỳ lạ.
“Cũng không phải trang điểm cầu kỳ gì, chỉ là vóc dáng mảnh mai, đẹp sẵn, khí chất che không được thôi.”
Tư Tiểu Huệ đầy mặt ghét bỏ, lẩm bẩm: “Không biết xấu hổ.” Ai lại tự khen mình như vậy, người bình thường chẳng phải nên khiêm tốn một chút sao?
Bình thường Trương Lệ Quyên không tiếp xúc với Đông Dao, chỉ toàn nghe Tư Tiểu Huệ than phiền rằng Đông Dao thích ăn nhác làm. Giờ nghe câu này, cô lập tức cười, trong miệng người già, Đông Dao như người thiếu suy nghĩ, đầu óc không linh hoạt, đến cả ý nghĩa trong lời nói của người ta cũng không hiểu ra.
Lúc nãy còn có chút ghen tỵ vì Đông Dao xinh đẹp, giờ thì Trương Lệ Quyên lại cảm thấy dễ chịu hơn. “Chúng ta đừng đứng đây nữa, cậu tôi sắp lái máy kéo đến, chúng ta ra đầu làng đợi đi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)