Khi thím Trương xách cơm chiều quay lại phòng bệnh, bà thấy nhóc An An đang rúc vào lòng cô. Hai gương mặt có năm sáu phần giống nhau đang kề sát đầu cùng xem báo, ánh hoàng hôn ấm áp chiếu lên người họ tạo nên một khung cảnh bình yên đến lạ thường.
Trong lòng thím Trương bất giác thấy vui mừng, bà hiếm khi thấy phu nhân lại có lòng kiên nhẫn với nhóc An An như vậy. Trong mắt bà, người phu nhân trước đây chỉ là trẻ tuổi ham chơi, lại thêm việc chồng suốt ngày vắng nhà nên tính tình còn trẻ con, chẳng mấy khi chăm lo gia đình. Giờ đây sau khi đi từ cõi chết trở về, dường như cô đã trưởng thành hơn rồi.
"Phu nhân, tôi có hầm canh gà mái già với sâm đây, cô uống lúc còn nóng cho bổ."
Thím Trương vừa nói vừa nhanh tay bày biện thức ăn lên bàn nhỏ. Ban đầu bà định nấu óc heo để "ăn gì bổ nấy" cho vết thương mau lành nhưng nhớ ra phu nhân không ăn được món đó nên đành thôi.
"An An lại đây nào, để bà đút cháu ăn cơm nhé!" Thím Trương định bế An An theo thói quen hằng ngày.
Thế nhưng cậu nhóc lúc này lại đang quyến luyến rúc vào lòng Thẩm Tri Vi, tay nắm chặt lấy vạt áo cô không rời. Thẩm Tri Vi thấy vậy liền lên tiếng: "Không sao đâu, thím Trương cứ để An An ngồi đây ăn cùng tôi, chỉ cần đặt bàn nhỏ lên giường là được."
Thím Trương là người hiểu chuyện, bà vốn dĩ rất yêu thương An An nên thấy hai mẹ con thân thiết như vậy, bà vui mừng còn chẳng hết nữa là sao dám ngăn cản.
Nhóc An An mới hơn ba tuổi nên việc dùng thìa còn chưa thạo. Thẩm Tri Vi cũng không hối thúc mà để phần thức ăn riêng trước mặt nhóc rồi để nhóc tự xoay xở. An An không phải đứa trẻ nóng nảy, dù vài lần không múc được đồ ăn nhóc cũng không khóc lóc, chỉ liếc nhìn mẹ như muốn tìm sự cổ vũ. Thấy mẹ mỉm cười, nhóc lại kiên trì thử tiếp, cuối cùng cũng múc được thức ăn bỏ vào miệng, dù đôi chỗ vẫn bị rơi vãi.
Thẩm Tri Vi không hề chê cười, cô biết trẻ con tầm tuổi này lực cổ tay còn yếu, tự ăn được đã là giỏi lắm rồi. Cô hào hứng khen ngợi: "Oa, An An thật giỏi quá, đã biết tự ăn cơm rồi cơ đấy!"
"Hi hi."
Cậu nhóc thẹn thùng cười tươi, đây là lần đầu tiên mẹ khen nhóc như vậy: "Mẹ cũng ăn đi ạ."
"Được rồi, mẹ cũng ăn."
Thẩm Tri Vi cảm thấy nhìn đứa trẻ ngoan ngoãn ăn cơm cũng là một niềm hạnh phúc, vì vậy cô cũng vui vẻ húp bát canh gà cùng con.
Vừa nếm thử một ngụm, cô đã nhận ra đây là loại canh cực kỳ chất lượng. Gà mái già chính hiệu, nhân sâm cũng là loại có tuổi lâu năm. Một nồi canh đầy đủ nguyên liệu quý giá thế này, ngay cả ở hiện đại cũng không phải gia đình nào tùy tiện là có được. Nhưng nghĩ lại về đại phản diện Lý Triệu Diên trong truyện hiện giờ mới 29 tuổi đã nắm trong tay nhiều khu mỏ, là một "ông trùm" thực thụ thì điều này cũng dễ hiểu.
Chẳng trách nguyên chủ sau khi tìm hiểu rõ tài sản của anh đã bày mưu tính kế chỉ với một lần "quá chén", cô ta liền mang thai An An rồi gả vào nhà họ Lý. Ban đầu Lý Triệu Diên không muốn để ý đến cô ta nhưng khi cô ta đã vác bụng bầu đến tìm. Anh không nỡ bỏ đứa trẻ vì bản thân anh vốn là người thiếu thốn tình thân nên mới muốn cho con một gia đình trọn vẹn. Cuối cùng anh lựa chọn kết hôn với nguyên chủ.
Lý Triệu Diên luôn nghĩ rằng An An rất dính mẹ và cô cũng chăm con tốt, nên dù cô có ham chơi anh cũng chỉ việc đưa tiền mà không phàn nàn gì. Anh đâu biết cô vốn chẳng mấy mặn mà với đứa trẻ này, cho đến tận khi cô ôm tiền bỏ trốn anh mới hiểu ra vấn đề.
Thẩm Tri Vi thầm nghĩ điều này cũng coi như thuận lợi cho cô. Trong nguyên tác, Lý Triệu Diên không phải người hiền lành gì. Nếu anh biết nguyên chủ đối xử tệ với con mình, chắc chắn cô ta cũng sẽ không có kết cục tốt đẹp. May mắn là cô xuyên vào đúng thời điểm mọi chuyện vẫn còn có thể cứu vãn được.
"Thím Trương, canh gà ngon quá đi mất!" Uống hết ba bát canh, Thẩm Tri Vi không kìm được mà ợ một cái rõ to.
"Ợ... ngon lắm ạ." Bé An An ngồi bên cạnh cũng bắt chước mẹ ợ một cái đầy thỏa mãn.
Thím Trương cười rạng rỡ, vì đối với người làm bếp thì sự ủng hộ của thực khách chính là phần thưởng lớn nhất.
Cơm nước xong, thím Trương định đưa An An về vì sợ cô đang bị thương không chăm nổi trẻ con. Nhưng thấy nhóc cứ quyến luyến, Thẩm Tri Vi đành bảo: "Thím Trương, tối nay để An An ở lại đây với tôi đi. Giường cũng rộng, hai mẹ con nằm vẫn thoải mái."
Có lẽ là duyên số, ngay từ cái nhìn đầu tiên Thẩm Tri Vi đã cảm thấy vô cùng gần gũi với đứa trẻ này. Hai mẹ con cùng reo hò khi thím Trương đồng ý cho An An ở lại.
Đêm khuya, Thẩm Tri Vi nhẹ nhàng rút cánh tay đã tê rần vì bị cậu nhóc gối đầu ra. Nhìn con ngủ say ở đó, cô cảm thấy một sự ngọt ngào khó tả dần dâng lên.
Cô cầm tờ báo cũ ở đầu giường lên xem tiếp. Bây giờ là năm 1985, thời kỳ đổi mới quan trọng của đất nước với nền kinh tế đang vươn mình mạnh mẽ. Cô đặc biệt chú ý đến mảng điện ảnh. Lúc này, phim ảnh trong nước mới bắt đầu phục hồi, trong khi phim ảnh Hong Kong đang ở thời kỳ hoàng kim nhất.
Kiếp trước Thẩm Tri Vi là một đạo diễn có thực tài nhưng lại sinh không gặp thời, không có bệ phóng. Giờ đây, đứng ở giai đoạn khởi đầu của ngành giải trí thập niên 80, cô biết đây chính là cơ hội nghìn năm có một dành cho mình. Nghĩ đến đó cô lại thấy hào hứng nhưng cơn đau đầu ập đến khiến cô đành phải gác lại mọi chuyện để đi ngủ.
Giữa đêm khuya thanh vắng, tiếng "két" mở cửa vang lên dù người tới đã cố gắng nhẹ tay hết mức. Sau đó là một người đàn ông cao lớn bước vào. Dưới ánh trăng mờ ảo, có thể thấy anh mặc áo khoác da, tóc cắt ngắn, dáng người hiên ngang như ngọn núi.
Lý Triệu Diên nhìn hai mẹ con đang ôm nhau ngủ trên chiếc giường nhỏ, ánh mắt thoáng khựng lại. Nhìn thấy vết băng trên đầu cô, anh nhớ lại báo cáo mà đám đàn em đã kể về những lùm xùm của cô ở quán bar, anh nhếch môi lạnh lùng. Người phụ nữ trong báo cáo và người đang ôm con ngủ say lúc này trông cứ như hai người khác nhau vậy. Anh im lặng kéo ghế ngồi vào góc phòng, thu mình lại trên chiếc ghế nhỏ rồi nhắm mắt nghỉ ngơi.
Sáng hôm sau, Thẩm Tri Vi bị đánh thức bởi tiếng ồn ào huyên náo ngoài hành lang. Cô ngơ ngác mất vài giây rồi mới nhớ ra mình đã xuyên không. Sực nhớ đến con, cô hoảng hốt sờ sang bên cạnh: "Ơ, An An đâu rồi?"
Cô định bật dậy đi tìm thì từ trong góc tối, một giọng nam trầm thấp vang lên: "Tỉnh rồi à?"
Thẩm Tri Vi giật bắn mình, giờ cô mới nhận ra trong phòng còn có người: "Anh... anh là ai?"
Người đàn ông mở mắt nhìn cô với vẻ mặt đầy vẻ câm nín. Lý Triệu Diên cảm thấy dường như đầu cô đã đập đến hỏng thật rồi. Anh hừ lạnh một tiếng: "Tôi thấy mình nên gọi thêm vài bác sĩ nữa đến chữa cái đầu cho cô thì hơn."
Lúc này, ký ức của nguyên chủ mới hiện lên rõ nét. Người trước mặt chính là người chồng trên danh nghĩa của cô: đại phản diện Lý Triệu Diên.
Cô cười gượng gạo: "À... Triệu Diên đấy à. Không cần bác sĩ đâu, em vừa ngủ dậy nên hơi lú lẫn tí thôi." Trong lòng cô thầm than vãn: [Người đàn ông này đúng là lạnh lùng như lời đồn, chẳng có lấy một lời hỏi thăm vợ mình gì cả.]
"Mẹ ơi, mẹ ơi!"
Tiếng nhóc An An vui vẻ vang lên. Nhóc xách một túi đồ chạy vào, theo sau là thím Trương. An An chìa mấy cái bánh bao thịt trắng tròn ra trước mặt cô: "Mẹ ơi, bánh bao bà Trương làm ngon lắm, mẹ ăn đi này."
Thẩm Tri Vi xoa mặt nhóc con: "Oa, thơm quá, cảm ơn An An nhé." Cậu nhóc ngượng ngùng đỏ mặt vì vẫn chưa quen với một người mẹ dịu dàng như thế này.
Lúc này, An An mới nhớ ra cha, nhóc chạy lại ôm chân Lý Triệu Diên: "Cha ơi, An An nhớ cha lắm!"
Vẻ lạnh lùng trên mặt người đàn ông lập tức tan biến, anh bế bổng con trai lên: "Thật không? Để cha xem An An có béo lên tí nào không nào."
"Không béo đâu ạ!" Cậu nhóc chu môi cãi lại khiến anh bật cười yêu chiều.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)