Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 80 : Xuyên Thành Đại Mỹ Nhân Kiều Diễm Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

Ánh mắt càng tránh lại càng nhìn thấy những nơi không nên nhìn, Tần Việt dứt khoát giơ tay lên che trước mắt, mắt không thấy tâm mới tĩnh, nhưng thị giác biến mất, các giác quan khác lại càng thêm nhạy bén.

Tiếng vải ma sát phát ra, tiếng cô gái cắn dây buộc tóc, mùi thơm thoang thoảng nơi chóp mũi…

Tất cả những điều này đều được phóng đại vô hạn, từng chút một ăn mòn lý trí của anh.

Đầu ngón tay Tần Việt siết chặt lòng bàn tay, không lâu sau đã trở nên đẫm máu.

Cảnh tượng này đương nhiên bị Tống Thời Khê thu hết vào mắt, cô hừ một tiếng, cười nhếch môi một cách hả hê.

Có lẽ bình thường cô còn không dám coi thường tên điên này, đối đầu với anh, nhưng bây giờ anh trúng loại thuốc đó, trước mặt cô, một người khác giới, có thể gây ra bao nhiêu sóng gió?

Về phần tương lai có bị trả thù hay không…

Cho dù không có chuyện này, anh cũng chưa chắc đã bỏ qua cho cô, cô thà xả giận trước, rồi nghĩ cách giải quyết.

Nhìn người đàn ông ngày càng có vẻ không ổn, Tống Thời Khê một mặt sợ anh không khống chế được bản thân, thực sự làm gì đó với cô, mặt khác cũng sợ anh chết ở đây.

Dù sao thuốc mà nguyên chủ mua là dùng để phối giống cho súc vật!

Ngay lập tức không chần chừ nữa, nhanh chóng vượt qua anh, bê một cái ghế đặt dưới cửa sổ.

Đợi đến khi trèo lên, xác định có thể ra ngoài thuận lợi, mới quay đầu nhìn anh từ trên cao xuống, hỏi: “Thư ký của anh hôm nay mặc quần áo màu gì?”

Khi cô làm những việc này, Tần Việt đã có chút thần trí không rõ ràng, nghe vậy, hai mắt đỏ ngầu nhìn cô, động tác có chút cứng đờ.

Chỉ thấy ánh nắng chiều từ từ ngấm vào, in hết lên mái tóc của cô, khoác lên người cô một lớp ánh sáng đỏ ấm áp.

Tần Việt nheo mắt, không khỏi nhớ đến dấu răng trên hổ khẩu của anh bị cô cắn, đỏ đỏ nhạt nhạt, không đau lắm, nhưng lại mang theo cảm giác ngứa ngáy tận xương tủy.

“Màu đen.”

Được đáp lại, cô trèo ra khỏi cửa sổ, không còn nhìn thấy bóng dáng, trong căn phòng tối tăm chỉ còn lại một mình anh.

Tần Việt không thể kiềm chế được nữa, ngã ngồi trên mặt đất, thở hổn hển một cách thê thảm.

Cửa sổ hé mở thổi vào những cơn gió nhẹ, mang theo một chút hương thơm, không những không mang lại chút mát mẻ nào, mà còn càng thêm nóng rực.

Có thông tin về màu sắc quần áo, việc tìm người sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Khi Tống Thời Khê tìm được Từ Tiến Trạch, bí thư của Tần Việt, anh ta đang trò chuyện với người khác.

Cô lạ nước lạ cái, chạy trốn thì chạy đi đâu được?

Chi bằng tranh thủ tăng hảo cảm, nhỡ đâu Tần Việt tỉnh lại nhớ đến chút tốt này của cô, có thể xử lý nhẹ tay những chuyện ngu ngốc mà nguyên chủ đã gây ra thì sao?

Nhưng vạn lần không ngờ, lại thành ra làm ơn mắc oán.

Nhìn sắc mặt của Tần Việt ngày càng tệ đi vì cô đến gần, ngay cả thư ký Từ vốn luôn điềm tĩnh nghiêm túc cũng không nhịn được mà đỡ trán bất lực nói: "Xin đồng chí Tống, cô tránh xa ra một chút."

Tống Thời Khê lập tức buông tay, cười trừ lùi lại hai bước.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc