Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 80: Cô Vợ Quản Gia Của Đoàn Trưởng Chương 10

Cài Đặt

Chương 10

Trần Viện che chở cho ba đứa trẻ, lạnh lùng nói: "Đây đều là đồ chú nó mua cho bọn trẻ, bà dựa vào cái gì mà đòi mang về? Có bản lĩnh thì đi báo công an đi, đúng lúc để cho bà con lối xóm xem xem mẹ kế của Thẩm Hoài ngược đãi cháu ruột của anh ấy như thế nào.”

“Nên nhớ mỗi tháng Thẩm Hoài đều gửi cho bà không ít tiền công và tiền ăn đấy nhé? Bà dùng được mấy đồng lên người bọn trẻ? Bây giờ còn dám vác mặt đến đây đòi đồ, bà có xứng với lương tâm của mình không hả."

"Chuyện này liên quan gì đến cô? Không cần cô quản, mau giao đồ ra đây."

Trong mắt Trương Quế Lan, Trần Viện chỉ là một người ngoài. Dù đã kết hôn với Thẩm Hoài nhưng cô vẫn chưa được nhà họ Thẩm thừa nhận, căn bản không đến lượt cô lên tiếng ở đây.

Hơn nữa, thời buổi này vợ chồng ly hôn nhiều như vậy, có sống được với nhau đến cuối đời hay không còn chưa biết chắc.

Đồ đạc Thẩm Hoài nhờ người mang về, một khi đã vào cửa nhà họ Thẩm thì chính là thuộc về bà ta, làm gì có lý nào để người khác mang đi?

"Chuyện hôm nay, tôi chắc chắn sẽ quản."

Trần Viện nhìn chỉ số hạnh phúc của bọn trẻ tụt dốc không phanh, cảm giác còn khó chịu hơn cả bị đoạt mạng.

Bà nội kế này chính là quả bom hẹn giờ trên con đường hạnh phúc của lũ trẻ, nhất định phải loại bỏ mới không còn nỗi lo về sau.

Trương Quế Lan bực tức nói: "Cô tưởng cô ngăn được chắc? Rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt. Lát nữa tôi sẽ gọi người đến khuân đồ. Đợi Thẩm Hoài về, tôi nhất định phải nói rõ chuyện này, bắt nó bỏ cô cho bằng được.”

“Đến lúc đó cô chỉ là người đàn bà không ai thèm lấy, từ đâu đến thì cút về đó, còn ra oai cái gì chứ. Tuy nhiên, nếu cô ngoan ngoãn quỳ xuống nhận sai với tôi, biết đâu tôi còn cân nhắc tha thứ cho cô."

Trần Viện liếc nhìn bà ta một cái, không nói lời nào, trực tiếp bế Nữu Nữu, dẫn theo Đại Bảo và Nhị Bảo đi thẳng ra khỏi phòng.

Cô đứng ngay cửa giữa nhà cũ và sân, lớn tiếng hô hoán.

"Ba đứa con của anh cả nhà họ Thẩm thật đáng thương! Cha thì mất sớm, mẹ cũng không ở bên cạnh, không nơi nương tựa lại rơi vào tay bà nội kế lòng dạ đen tối.”

“Chú hai của người ta ở xa gửi đồ ăn thức uống ngon lành về, bà ta đem giấu hết đi, con cháu ngay cả cái bóng cũng không thấy. Bà ta quay sang đem đồ đi tẩm bổ cho cô con gái đang mang thai.”

“Bà già này cầm 40 đồng tiền công chăm sóc trẻ mỗi tháng của người ta, không ngờ lại đối xử với bọn trẻ như vậy, thật là thất đức mà."

"Đã đến tuổi này rồi mà cũng không chừa cho con cháu người ta con đường sống. Đến lúc anh cả Thẩm báo mộng cho Đại Bảo, Nhị Bảo, trong mơ đều là mắng bà làm bà nội mà thiên vị, mỗi khi đêm khuya thanh vắng liệu anh ấy có từ dưới đất chui lên tìm bà không!"

Tiếng hô của Trần Viện càng lúc càng lớn, rất nhanh đã thu hút sự chú ý của mọi người xung quanh.

Cuối cùng, ngay cả bà Tôn ở nhà bên cạnh chân cẳng không tốt cũng đi ra xem náo nhiệt.

Hàng xóm láng giềng vây quanh thì thầm to nhỏ, ánh mắt khác thường.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc