Đi bệnh viện khám bệnh, sinh con đều không cần phiếu, chỉ cần có tiền là được.
Nhưng vấn đề là Cố Quân dù cả năm cày cuốc đủ điểm công cả năm, tính toán kỹ lưỡng một năm cũng chỉ được khoảng sáu mươi mấy đồng.
Mấy năm nay, số tiền Cố Quân dành dụm được cơ bản đều dùng để xây nhà, hơn nữa lúc cưới Vương Tuyết cũng đưa năm mươi đồng sính lễ, gần như đã cạn túi. Sau đó Vương Tuyết lại đề nghị sinh con ở bệnh viện huyện, anh cũng chỉ có thể tìm cách kiếm tiền.
Đại Mãn nhìn Cố Quân, đột nhiên nói: "Anh Quân, em phát hiện ra một chuyện."
Cố Quân nhìn anh ấy, đợi anh ấy nói tiếp.
Đại Mãn nói: "Vợ em sợ Vương Tuyết bị động thai, ở nhà một mình không an toàn, nên ngày nào cũng qua đó xem một chút."
Nói đến đây, anh ấy còn cố tỏ ra thần bí.
Cố Quân nhíu mày: "Đừng có úp mở, nói nhanh lên."
Đại Mãn cười hì hì: "Sau đó em phát hiện vợ em lại khá hợp chuyện với Vương Tuyết."
"Vương Tuyết này kiêu ngạo lắm, trước kia lúc còn là trí thức, ngoài con dâu nhà đại đội trưởng ra, anh xem cô ta có nói chuyện tử tế với ai bao giờ không?"
Cố Quân càng nhíu mày chặt hơn: "Trước kia tôi với cô ta không thân, tôi để ý một nữ đồng chí làm gì?"
Đại Mãn nghĩ lại, hình như cũng đúng.
"Dù sao đi nữa, em không ngờ lại nghe được từ miệng vợ em rằng Vương Tuyết là người tốt, tính tình cũng thoải mái."
Nhưng ai biết được cô làm vậy, có phải là nhắm vào số tiền công anh vừa kiếm được không?
Trước đây cũng từng có một lần, cũng đột nhiên dễ nói chuyện, còn hiếm khi nấu một bữa cơm, anh còn tưởng là sắp sống yên ổn rồi, nhưng kết quả lại là để đòi tiền.
Để anh xem cô có thể giả vờ đến lúc nào, mới không nhịn được mà mở miệng đòi tiền.
Nhưng dù có hỏi, anh cũng không thể đưa.
Số tiền này là để cho cô sinh con, nói gì cũng không thể đưa.
***
Buổi trưa Cố Quân tan làm về nhà, vẫn khá tò mò không biết Vương Tuyết sẽ làm món gì.
Chỉ mong không phải là một nồi cháo cho qua chuyện.
Ngoài dự đoán, chân trước Cố Quân vừa bước vào nhà đã ngửi thấy mùi thơm, tiếp đó liền thấy Lâm Thư từ trong bếp bưng thức ăn ra.
Lâm Thư thấy anh, nói: "Vừa nấu cơm xong, anh rửa tay là ăn được rồi."
Cố Quân ngẩn người một lúc lâu, mới đi rửa tay rửa mặt, vẩy vẩy nước trên tay rồi mới bước vào gian nhà chính, cảnh tượng trước mắt thật xa lạ.
Kết hôn nửa năm, đây là lần đầu tiên anh thấy cô đứng bên bàn ăn, mặt tươi cười chờ anh.
Anh không nhớ đã bao lâu rồi không có ai chờ mình ăn cơm như vậy.
Trong ký ức, hình ảnh như vậy, mãi mãi dừng lại ở năm mười tuổi, năm đó mẹ anh chưa bị bệnh.
Cố Quân đi về phía bàn ăn liếc nhìn.
Cà chua xào trứng và rau muống xào. Còn có hai bát cơm, một bát vun đầy như ngọn núi nhỏ, bát kia chỉ đầy bảy phần.
Lâm Thư ngồi xuống, nhìn anh: "Ngồi đi chứ."
Cố Quân hoàn hồn, ngồi xuống trước vị trí có bát cơm đầy.
Lâm Thư thấy anh ngồi xuống, bưng bát cơm lên.
Cô suy nghĩ một chút, nói: "Cá nhiều xương, ăn phiền phức, tôi nghĩ buổi trưa anh đi làm về, chắc chắn muốn ăn xong bữa trưa rồi nghỉ ngơi cho khỏe, nên tôi làm mấy món này trước, tối rồi làm cá."
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)