Thấy dáng vẻ truy hỏi đến cùng của cô, Cố Quân nhướng mày.
Trước kia không ai làm phiền ai, bây giờ có nhiều tương tác, anh ngược lại thấy không quen.
"Nhanh thì một tiếng, chậm thì trước mười hai giờ." Nói xong, để tránh cô hỏi tiếp, anh nói thẳng: "Đừng hỏi tôi đi làm gì."
Nghĩ đến việc Cố Quân ra ngoài mà không cài then cửa, cô trằn trọc mãi không ngủ được, do dự không biết có nên khóa lại không.
Nhưng lỡ anh về mà không gọi cô dậy được thì sao?
Miên man suy nghĩ một hồi lâu, cuối cùng cô vẫn không cài then cửa.
Cũng không biết qua bao lâu, giữa lúc vạn vật tĩnh lặng, Lâm Thư mới nghe thấy tiếng mở cửa khe khẽ từ ngoài sân.
Cô lập tức ghé vào cửa sổ, gọi vọng ra ngoài: "Cố Quân, là anh phải không?"
Cố Quân nghe thấy tiếng, đáp một tiếng "Ừm", thầm nghĩ sao người phụ nữ này vẫn chưa ngủ.
Chẳng lẽ là đang đợi anh?
Ý nghĩ vừa nảy ra đã bị anh lập tức phủ quyết, cô chắc là ban ngày ngủ nhiều quá nên tối mới không ngủ được.
Lâm Thư nghe thấy giọng của Cố Quân, dây thần kinh căng thẳng lập tức thả lỏng.
Không lâu sau, cô nghe thấy tiếng nước, hình như là tiếng Cố Quân múc nước từ trong chum ra chậu.
Lâm Thư thật sự không nén nổi tò mò, xỏ giày ra khỏi phòng, xách đèn dầu đi ra sân.
Vừa ra khỏi phòng, cô liền thấy Cố Quân đang bưng chậu nước vào gian nhà chính.
Cố Quân nghe thấy tiếng, ngẩng đầu liếc cô một cái, sau đó đặt chậu gỗ xuống đất.
Lâm Thư lại gần nhìn, trong chậu là ba con cá lớn bằng bàn tay.
Mắt cô sáng rực lên.
Nhân lúc anh vẫn còn ở đó, cô vội hỏi: "Cá này ngày mai làm ăn được không?"
Cố Quân liếc cô một cái, hỏi ngược lại: "Nếu không tôi bắt chúng về là vì thấy chúng đẹp à?"
Lâm Thư...
Có thể nói chuyện tử tế được không, sao cứ phải nói năng có gai thế.
Buồn bực trong chốc lát, rồi lại nhìn những con cá trong chậu, cô lại cảm thấy không đáng để tức giận.
Là thịt đó, hơn một tuần xuyên không đến đây, đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy thịt!
Cố Quân hôm nay đã về, mức sống cũng lập tức tăng theo, anh về thật tốt!
Ban đêm, Cố Quân trở về phòng, đặt hết tiền và phiếu kiếm được trong hơn một tháng qua lên giường.
Làm công việc khổ sai trong thành phố một tháng mười ngày, tiền công cũng chỉ nhiều hơn công nhân bình thường trong nhà máy một chút, chỉ được ba mươi tám đồng.
Nhưng cũng phát được một ít phiếu đồ dùng sinh hoạt.
Phiếu bàn chải và kem đánh răng mỗi thứ một cái, phiếu xà phòng và khăn mặt cũng mỗi thứ một cái.
Những phiếu này, cứ để đó trước, mình dùng, hoặc đổi thành thứ khác cũng được.
Hơn nữa gạo trong nhà sắp hết, chỉ đủ ăn một tuần, chắc chắn phải mua thêm, chợ đen không thể đi, chỉ có thể mua một ít từ những người khác trong đội sản xuất.
Mua thì được, nhưng đắt.
Gạo thương phẩm một hào ba xu một cân, ước chừng bây giờ mua ở đội sản xuất, phải đắt hơn vài xu.
Lấy một ít tiền lẻ để dùng, số tiền và phiếu còn lại, đều được Cố Quân giấu vào một cái lỗ trên tường, sau tấm lịch treo.
Giấu tiền và phiếu xong, Cố Quân nhìn về phía tay nải ở cuối giường.
Trong đó đựng khá nhiều mảnh vải nguyên tấm, còn có một ít vải vụn.
Vì là xây ký túc xá cho nhà máy dệt, lại có quan hệ tốt với tổ trưởng, nên anh cũng lấy được không ít vải lỗi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
