Khổng Yên nhìn cái dáng về âm dương quái khí của cô ta, nguyên bản còn không muốn phản ứng lại. Bất quá cũng biết đức hạnh của con người này, không phản ứng lại cô ta còn tưởng rằng cô sợ, được một tấc lại muốn tiến thêm một thước!
Vì thế cô cố ý hất cao cằm, ra vẻ khinh thường vênh váo nói:
"Còn không phải là vì lâu lắm không được gặp thanh niên tri thức Diệp à. Không nhận ra nha! Thanh niên tri thức Diệp đây là muốn đi nấu cơm hả? Chậc chậc, sao bây giờ cô lại chịu khó thế? Cũng đúng thôi, không làm thì không có cơm ăn. Không như tôi, gả vào nhà chồng cả nhà liền xem tôi như tâm can bảo bối, càng chiều càng hư, hiện tại tôi không biết nấu cơm là gì nữa rồi."
Nhìn thấy cô ta mặt dần dần đen lại, cười hì hì cảm thán : "Vẫn là tôi có phúc, đi đến đâu cũng có người thân!"
Lại ôm lấy cánh tay Trương Bội Bội, quay đầu cùng cô ta làm bộ làm tịch nói :" Chúng ta đi thôi, đừng nên quấy rầy thanh niên trí thức Diệp, đừng chậm trễ công việc của cô ấy. Đáng thương quá! Mới qua một thời gian không gặp thôi, làm sao mà tiêu tụy thành như vậy?"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

