Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70 Xuyên Thành Đầu Quả Tim Của Vai Ác Chương 18: Chương 18

Cài Đặt

Chương 18: Chương 18

Phó Thập Đông vừa nói xong, nhanh chóng cầm lấy con mồi khác trên mặt đất vội vàng rời đi.

Mạc Tiểu Thanh: “...”

Diệp Ngưng Dao: “...”

Mạc Tiểu Thanh và Diệp Ngưng Dao quay đầu ra phía sau, cô ấy vỗ vỗ vào ngực mình rồi nói: “Mỗi lần tôi nhìn thấy Phó Thập Đông đều cảm thấy anh ta rất dọa người!”

“Chỉ là anh ta làm như này là có ý gì thế?” Mạc Tiểu Thanh nhìn về phía con thỏ đang rúc vào trong ngực Diệp Ngưng Dao, trêu ghẹo hỏi: “Có phải anh ta thích cô không? Nếu không sao lại chỉ tặng cho cô lại không tặng cho tôi?”

“Có khả năng lắm đấy.” Diệp Ngưng Dao nhịn cười nghiêm mặt gật gật đầu, kỳ thật trong lòng cô rất rõ ràng Phó Thập Đông kia đưa cô con thỏ này chẳng qua là vì cảm ơn cô đã cứu cháu trai của anh mà thôi.

Lúc trước còn nói không ai nợ ai mà? Đúng là cái đồ khẩu thị tâm phi……

Có điều, cô sẽ không thừa nhận dụng ý này của anh, tốt nhất là làm cho toàn thôn đều hiểu lầm là Phó Thập Đông anh thích cô mới tốt!

“Tôi chỉ là sợ cô thật sự thích tên Phó Thập Đông đó, về sau liền không thể trở về thành được nữa.”

Diệp Ngưng Dao biết Mạc Tiểu Thanh thiệt tình vì suy nghĩ cho cô, cho nên liền hạ giọng kéo tay cô ấy nói: “Cảm ơn cô đã quan tâm tôi.”

“Ui chao! Hai ngươi làm sao có thể bắt được con thỏ to như thế ?!” Lâm Tử An không đúng lúc mà xuất hiện ở trước mặt bọn họ, nhìn về phía con thỏ với ánh mắt như phát ra ánh sáng.

Giang Hoài cũng thấy được con thỏ kia, hắn ta nghi hoặc mà nhìn về phía Diệp Ngưng Dao chờ đợi đáp án.

“Là của một người tốt bụng tặng cho chúng tôi đấy, anh muốn ăn sao? Không có chuyện đó đâu!” Mạc Tiểu Thanh hung hăng trừng mắt nhìn hắn ta liếc mắt một cái, nhỏ giọng mắng: “Tên quỷ tham ăn!”

“Không phải chứ, đồng chí Mạc à, có phải cô cùng với tôi có thù oán gì hay không?” Lâm Tử An sờ sờ cái mũi, cảm thấy bản thân bị mất mặt trước đại mỹ nữ: “ Tôi đắc tội với cô khi nào thế? Cô nhắc lại cho tôi thử xem?”

Diệp Ngưng Dao nghiêng đầu, cô cũng khá tò mò không biết tại sao Mạc Tiểu Thanh lại có thái độ kém như vậy đối với Lâm Tử An.

“Cút ngay, ai thèm quan tâm đến anh.” Mạc Tiểu Thanh không dao động, đối với thái độ của hắn ta vẫn như cũ đặc biệt chán ghét.

“……” Lâm Tử An hiển nhiên không nghĩ tới cô gái này sẽ tỏ vẻ chán ghét mình như thế, vì thế hắn không phục mà tiến đến trước mặt cô ấy khiêu khích nói: “Đi, chúng ta tìm một chỗ nói chuyện phiếm, sao tôi lại cảm thấy cô đối với tôi từ yêu mà thành hận vậy?”

“Anh mau ngậm lại cái miệng thối của anh đi!” Mạc Tiểu Thanh thẹn quá hóa giận mà vung nắm đấm liền đánh người, đáng tiếc bị đối phương linh hoạt mà né tránh được.

Hai người một trước một sau ngươi đuổi ta đánh, trong chốc lát chạy đi thật xa……

Diệp Ngưng Dao: “……”

“Này, con thỏ này là ai cho em thế?” Giang Hoài không biết từ khi nào đã đi đến bên cạnh cô, trong không khí tràn ngập hương thơm làm cho hắn ta không tự giác mà hít hít cái mũi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc