Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70 Xuyên Thành Chị Dâu Của Nam Chính Chương 3: Nội Dung Cốt Chuyện

Cài Đặt

Chương 3: Nội Dung Cốt Chuyện

Nguyên chủ gả cho anh cũng không cùng anh làm vợ chồng thật sự, nhưng lại liên lụy đến anh, xem như nợ anh. Cô có hệ thống chữa bệnh, có thể thay nguyên chủ đền bù tổn thất, tranh thủ chữa cho anh khỏi tàn tật.

Thật ra Lục Chính Đình vốn là một thiên tài, ba tuổi bắt đầu đọc sách, thành tích vô cùng tốt, sau đó anh bị bệnh lạ, lỗ tai bị điếc, thế nhưng thị lực và khứu giác của anh rất nhạy, số trời run rủi, được tuyển vào trong quân đội đặc thù. Tiền lương của anh còn cao hơn cán bộ bình thường, một tháng được sáu, bảy mươi đồng. Cũng chính dựa vào số tiền này mà nhà họ Lục mới có thể sống tốt hơn những nhà khác, Lục Chính Kỳ và em gái mới có thể đi học cấp ba.

Nhân tài giống như anh, so với Lục Chính Kỳ không biết ưu tú hơn bao nhiêu lần, đáng tiếc sau này anh vì bị thương, hai chân tàn tật, chỉ có thể xuất ngũ về nhà.

Lúc này cha Lâm còn đứng ở cửa ra vào nói: “Đến cùng nên làm như thế nào còn phải hỏi qua con gái tôi một tiếng, nhìn xem con bé có ý kiến gì.”

“Chính Kỳ nhà mấy người hủy đi thanh danh của tôi.” Lâm Uyển lạnh lùng lên tiếng, bây giờ cô đã hoàn toàn tỉnh táo lại, nếu đã phải ở lại đây, cô sẽ thay nguyên chủ sống tốt, hiếu kính cha mẹ, thay đổi số phận.

Cô chậm rãi quay đầu, nhìn gương mặt cay nghiệt của bà cụ kia, bà cụ đang dùng ánh mắt căm tức nhìn cô: “Vậy cô muốn gì? Tôi sẽ để cho Chính Kỳ về nhận lỗi với cô, nhưng nếu như thằng bé thật sự không…”

Lâm Uyển cắt ngang lời của bà ta, khẽ nói: “Anh ta hủy đi thanh danh của tôi, sau này tôi không có cách nào lấy chồng, dù sao tôi cũng cần phải sống, hoặc là các người đưa cho tôi 1000 tệ, hoặc là…”

1000 tệ?

Mấy người nhà họ Lục như muốn rớt tròng mắt ra ngoài: “Cô thật đúng là dám ăn cướp.”

Lâm Uyển nhướng mày, khóe môi cong lên: “Hoặc là để Lục Chính Đình làm chú rể thay.”

“Con gái?” Mẹ Lâm và cha Lâm sốt ruột.

Mẹ Lâm dùng sức kéo tay Lâm Uyển, nhỏ giọng nói: “Con cùng đừng vì hờn dỗi mà phạm sai lầm như thế chứ.”

Lục Chính Đình kia chẳng những điếc mà chân còn bị tàn tật, bây giờ chính là phế nhân, tuy dáng dấp đẹp trai, nhưng cũng không có ai chịu gả cho anh, thử nghĩ mà xem, có ai đồng ý để con gái mình gả cho một kẻ tàn phế chứ? Nông thôn chính là dựa vào lao động tay chân để ăn cơm đấy, anh có thể làm gì?

Cha Lâm cho rằng con gái lo lắng nhà mẹ đẻ không thể cho mình chỗ dựa, về nhà sẽ bị nhà bác cả bố trí, ông ấy vội vàng la lên: “Con gái à, con không cần phải sợ đâu, cha còn chưa chết, cha liều cái mạng già này cũng không để con chịu ấm ức.”

Ánh mắt người nhà họ Lục lại sáng lên.

Nhất là bà Lục, bà ta không thích đứa con thứ ba này, nhưng cũng không thể để nó độc thân cả đời, như vậy sẽ bị người ta chỉ trỏ, nói xấu, rất mất mặt.

Nếu như có thể để Lâm Uyển gả cho nó, chẳng những đứa con trai út được tự do, còn có thể tìm được cô vợ cho thằng con tàn phế kia, thật đúng là mọi người đều vui.

Bà ta lập tức dùng mắt ra hiệu cho hai đứa con gái và con trai cả.

Chị hai Lục lập tức cười nói: “Ôi chao, như thế cũng tốt, em dâu, em không biết đâu, thằng ba nhà chị giỏi lắm.”

Không ít người trợn mắt xem thường, Lục Chính Đình có thể làm gì? Gánh nước hay là ra ruộng làm việc? Lúc này chỉ sợ ngay cả chuyện vợ chồng cũng không làm nổi nữa là.

Bác cả nhà họ Lâm nghe thế cũng vui vẻ, chỉ cần có thể để Lâm Uyển ở lại nhà họ Lục, số sính lễ kia mà nhà họ Lục đưa cũng không cần phải trả về, nhà thằng hai không dùng đến, trong nhà đều dựa vào anh em giúp đỡ, số sính lễ kia hơn phân nửa là rơi vào trong túi nhà ông ta, ông ta đang muốn dùng số tiền kia để thu xếp cưới vợ cho con trai.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc