Nụ cười trên môi Thẩm Lam Sơ ngày càng sâu hơn.
Tẩy trắng sao?
Đã làm nữ phụ độc ác thì làm gì có chuyện tẩy trắng được cơ chứ.
Hơn nữa...
Thẩm Lam Sơ cúi đầu nhìn xuống thân thể mình.
Trên làn da trắng nõn nà là vô số những vết bầm tím chằng chịt, nhất là ở những nơi mềm mại nhạy cảm nhất lại càng tím bầm từng mảng lớn.
Chỉ cần khẽ chạm nhẹ ngón tay vào một cái thôi là đã thấy đau viếng người.
Là nam chính thì sao chứ?
Lại dám đối xử bạo lực với cô đến mức này, anh cứ liệu mà chờ đấy!
[Phát hiện ác ý trên người ký chủ, tự động trói buộc hệ thống ác nữ, mời ký chủ thu thập điểm chán ghét.]
Thẩm Lam Sơ nhếch môi cất giọng mỉa mai: "Mày là cái thá gì? Bảo tao thu thập là tao phải thu thập chắc?"
[...]
[Điểm chán ghét có thể đổi lấy đạo cụ, chi tiết xem tại trang đổi thưởng.]
Thẩm Lam Sơ thậm chí còn chẳng buồn bận tâm lười mở cái trang đổi thưởng đó ra xem.
"Đổi cho tao thuốc giảm đau ngay."
Cô đã phải chịu đựng cơn đau này suốt từ nãy đến giờ rồi, sức chịu đựng thực sự đã đến giới hạn.
[Điểm chán ghét hiện giờ của ký chủ là 0, không thể đổi.]
Đuôi lông mày của Thẩm Lam Sơ khẽ nhếch lên, ánh mắt cô trong phút chốc bỗng trở nên lạnh lẽo vô cùng.
"Mày nghĩ là tao đang bàn bạc thương lượng với mày đấy à?"
"Mày thử nghĩ xem, nếu như tao mà chết rồi thì mày liệu còn sống nổi không?"
Giọng nói của cô ngọt ngào tới mức ngấy người, chẳng khác nào một con rắn độc đang đe dọa phun nọc.
Lớp không khí xung quanh dường như ngưng trệ khiến hệ thống không khỏi run rẩy cả lên.
"Sự kiên nhẫn của tao chỉ có hạn thôi đấy."
Thẩm Lam Sơ vừa mới dứt lời, cơn đau đớn xé rách trên khắp cơ thể cô ngay lập tức biến mất không còn một dấu vết.
[Ký chủ, lần này tình huống đặc biệt xử lý đặc biệt, không có lần sau, nếu có lần sau nữa, trừ điểm chán ghét.]
Hệ thống vẫn cố gắng gượng gạo cất lời để giữ lại chút thể diện cho bản thân.
...
Thẩm Lam Sơ ngồi nhô người dậy từ trên giường, ánh mắt đầy vẻ khinh bỉ ghét bỏ khi nhìn vào bộ quần áo đã bị xé đến rách tươm.
Tối qua nguyên chủ rốt cuộc là đã bỏ bao nhiêu thuốc vào chứ? Tình hình trận chiến đúng là tàn khốc ác liệt thật đấy.
Thẩm Lam Sơ dứt khoát đứng dậy mở tủ quần áo ra, tiện tay lôi ngay một chiếc áo sơ mi màu trắng từ trong tủ của Bùi Chính Niên rồi khoác lên người.
Chiếc áo sơ mi trắng rộng thùng thình khi mặc lên thân hình nhỏ nhắn xinh xắn của Thẩm Lam Sơ trông trống trải vô cùng.
Vạt áo vừa vặn dài che tới nửa đùi, để lộ ra đôi chân thẳng tắp trắng nõn nà. Phần cổ áo rộng lỏng lẻo khoét sâu, làm xộc xệch lộ ra bờ xương quai xanh tinh xảo cùng những vết hôn lốm đốm chằng chịt.
Két!
Bùi Chính Niên tuyệt đối không thể ngờ rằng, ngay lúc anh vừa mới vặn tay nắm cửa đẩy bước ra ngoài, đập vào mắt lại là một khung cảnh vô cùng sống động và quyến rũ đến thế.
Cứ nghĩ đến sự điên rồ hoang đường diễn ra trong đêm qua, khuôn mặt tuấn tú sắc nét của Bùi Chính Niên lập tức phủ đầy một lớp băng giá lạnh lùng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


