Nghĩ đến dáng vẻ người đàn ông tối qua như sói đói muốn nuốt chửng cô, lòng Giang Vãn Vãn đột nhiên thấy nóng ran. Sáng nay đã chọc tức người ta bỏ đi, không biết giờ này anh ấy đã nguôi giận chưa, cô vẫn nên nhanh chóng giải quyết chuyện bên này, nghĩ cách dỗ dành anh ấy thôi.
"Đây là cậu nói đó, đánh cậu mắng cậu đều được." Giang Vãn Vãn nhìn ra ngoài cửa nói.
Các thanh niên trí thức bên ngoài nghe thấy động tĩnh đã sớm vây lại. Đứng ở cửa không đủ chỗ thì đứng trước cửa sổ xem náo nhiệt.
Kiều Ôn Noãn sững sờ một chút, cô ta khẽ cắn môi đỏ, càng lộ rõ vẻ uất ức và nhẫn nhịn.
"Là tôi..."
"Chát!"
Hai chữ phía sau còn chưa kịp nói ra, Giang Vãn Vãn đã giơ tay tát một cái. Lực hơi mạnh, tay cô vẫn còn khá đau...
Giang Vãn Vãn xoa cổ tay, nhìn Kiều Ôn Noãn nửa ngày vẫn chưa kịp phản ứng, vẻ mặt cô lạnh nhạt. Cái tát này là để trả nợ cho nguyên chủ. Chính là cô ta đã hại nguyên chủ rơi xuống nước, mới gây ra nhiều chuyện sau này. Chỉ là lúc rơi xuống nước chỉ có hai người họ, cho dù giờ này cô có nói gì, Kiều Ôn Noãn cũng nhất định sẽ chối cãi đến cùng. Chuyện không có bằng chứng thì cô không thể làm gì, nhưng tiền lãi thì có thể thu trước một chút.
Hành động của Giang Vãn Vãn khiến tất cả mọi người có mặt đều kinh ngạc. Không ai ngờ Giang Vãn Vãn vốn dĩ hiền lành, ít được chú ý lại có thể nói đánh là đánh.
Đỗ Gia Minh là người đầu tiên phản ứng, anh ta kéo Kiều Ôn Noãn ra phía sau: “Tiểu Vãn, em biết mình đang làm gì không?"
"Biết chứ. Là cô ta nói để em đánh cô ta, mắng cô ta đó, sao vậy, chẳng lẽ anh không nghe thấy sao?"
Giang Vãn Vãn ngẩng đầu hỏi, đôi mắt to sáng ngời của cô lấp lánh ánh quang.
Lông mày Đỗ Gia Minh nhíu lại: “Quả nhiên là bình thường anh quá nuông chiều em, đã khiến em nuông chiều đến mức không coi trời đất ra gì. Tiểu Vãn, em nghĩ kỹ đi, hôm nay đã bước ra khỏi cánh cửa này, thì những lời đồn thổi phải chịu sẽ nhiều hơn bây giờ rất nhiều."
Giang Vãn Vãn nghe cái giọng điệu của anh ta suýt nôn khan, đây là thằng đàn ông tệ bạc gì chứ?
"Yên tâm đi, em đã định gả cho Lục Kiêu thì sẽ không hối hận. Nhưng trước khi đi, chúng ta cứ tính sổ trước đã. Em nhớ hai người còn mượn em không ít tiền và phiếu, anh cũng nói rồi, Lục Kiêu là một thằng nhóc nghèo, nhà anh ấy nghèo, em và anh ấy sống chung phải sắm sửa không ít đồ đạc, vừa hay hôm nay nên trả thì trả đi."
Nguyên chủ não yêu đương, bản thân không nỡ ăn dùng cũng phải ưu tiên Đỗ Gia Minh.
Thực tế anh ta chưa từng nghĩ sẽ trả.
Giang Vãn Vãn vừa mới thu dọn đồ đạc, nhìn thấy những giấy nợ đó mới nhớ ra chuyện này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


