Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Kiều Mãn Nguyệt chưa từng gặp Cố Thừa Phong, nhưng mà cũng vừa nhìn đã nhận ra anh trong đám người.
Đối phương trong một đám người ngoài cửa, thật sự quá là nổi bật.
Cố Thừa Phong để đầu đinh, đường nét ngũ quan cứng rắn rõ ràng, da màu đồng, ánh mắt sâu xa có thần, thân hình cao lớn thẳng tắp lại vô cùng mạnh mẽ, hình thành sự so sánh rõ ràng với các đồng chí thân hình gầy yếu xung quanh.
Kiều Mãn Nguyệt nhướng mày, đứng thẳng trước mặt người đàn ông: “Đồng chí Cố Thừa Phong phải không?”Cố Thừa Phong nhìn về phía người trước mắt, hơi cứng đờ: “Đồng chí Kiều Mãn Nguyệt sao?”Kiều Mãn Nguyệt hơi ngạc nhiên nhếch mày, không nghĩ đến Kiều Quế Lan thật sự đã nói với đối phương rồi, cô thận trọng gật đầu: “Đúng.
”“Xin chào đồng chí Kiều Mãn Nguyệt, tôi là Cố Thừa Phong.
Anh hơi im lặng một chút nói: “Xin lỗi, bình thường đi cùng đồng đội đều là tốc độ này, nhất thời chưa điều chỉnh được, cô không theo kịp có thể trực tiếp nói với tôi.
”“Không sao đâu.
” Kiều Mãn Nguyệt làm ra vẻ rộng lượng khoát tay, lại có chút gượng gạo giải thích: “Thật ra bình thường ta không phải thế này đâu, bây giờ đang là lúc cấy mạ căng thẳng nhất, nhiệm vụ của đội sản xuất nặng nề, chúng ta làm đội viên, thật sự không được nghỉ ngơi chút nào.
”Cố Thừa Phong theo bản năng nhìn về phía gương mặt bị phơi nắng tróc da của cô, rất nhanh đã rời tầm mắt, gật đầu: “Đồng chí nông dân vất vả rồi.
”“Không có không có.
” Kiều Mãn Nguyệt cố gắng làm ra vẻ hiểu lòng người: “Chỉ có thể nói mỗi người một việc, làm tốt chuyện bổn phận của bản thân, thật sự muốn xét đến, các đồng chí quân nhân các anh mới là cực khổ, nếu như không có các anh, làm gì có ngày tháng yên bình của chúng tôi chứ.
”Một loạt lời nói này của nàng, Cố Thừa Phong không nhịn được nhếch mày: “Nghe nói cô từng học đại học?”Kiều Mãn Nguyệt tiếp tục cười gượng gạo: “Chỉ học một năm thôi.
”Trong lúc nói chuyện, hai người bước vào một công viên, men theo con đường nhỏ quanh co, có ghế dài chung cho người đi bộ nghỉ chân.
.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)