Bà ngoại có tay nghề thêu thùa cực kỳ tốt, bà dạy kỹ năng này cho Đổng Giai Tuệ, tuy rằng tay nghề của cô kém bà ngoại, nhưng vá áo quần nhất định không thành vấn đề.
Đổng Giai Tuệ cầm áo của Chùy Tử trở về phòng, căn phòng này vốn dĩ là phòng chứa đồ, đồ vật chất đống trong phòng, sau khi Đổng Giai Tuệ trở về, Trần Quế Hương bảo người trong nhà dọn dẹp, lấy một cái giường nhỏ cho cô nằm.
Căn phòng như vậy quả thực không thể so sánh với nơi trước kia cô từng ở, cha mẹ cô đều là người trí thức, gia đình cũng tính là tầng lớp trung lưu, cô lại là con gái duy nhất trong nhà, có thể nói từ nhỏ đến lớn đều được người nhà yêu thương chiều chuộng.
Nhưng con người cho dù là ở trong hoàn cảnh nào cũng đều phải học cách thích ứng với hoàn cảnh, môi trường sống của thời đại này chính là như thế, có thể có giường để ngủ, có chỗ che nắng che mưa, đã là hạnh phúc lớn lao rồi.
Xỏ kim luồng chỉ, tay nghề nhanh nhẹn lưu loát, trước sau chưa tới mười phút, chờ đến khi Đổng Giai Tuệ cầm áo bước ra, tất cả mọi người đều khiếp sợ.
“Chà? Thật sự là nhìn không ra đó, Giai Tuệ, em có tay nghề này từ khi nào vậy?”
Lỗ hổng kia không chỉ được vá lại, còn chẳng hề nhìn ra được chút dấu vết nào, nếu không phải trước đó biết được chỗ rách nằm ở đâu, có lẽ tìm kỹ thế nào cũng không thể tìm ra được.
“Cũng không dám nhận tay nghề gì, bản thân em cứ rảnh rỗi là sẽ lại làm mấy việc lung tung.”
Đổng Giai Tuệ nhàn nhạt chuyển chủ đề, cũng may người nhà họ Đổng cũng không nghĩ nhiều, đều cho rằng đây là bản lĩnh cô học được sau khi gả cho nhà họ Lư.
“Tay nghề thế này dư dả làm thợ may rồi.”
Khâu vá thuộc loại công việc tinh tế, dựa vào sự thành thục hoặc là sự khéo léo trời sinh. Trước khi gả chồng, Đổng Giai Tuệ khâu một cái nút cũng không nhìn được mắt, bây giờ tay nghề tốt như vậy, vì sao tiến bộ nhanh như vậy còn cần phải nói rõ nữa sao?
“Không sao, chuyện đã qua rồi, em chẳng hề cảm thấy đau khổ chút nào.”
Nhìn thấy ánh mắt dè dặt của mọi người, Đổng Giai Tuệ cười tỏ rõ thái độ của mình, nhưng mọi người hoàn toàn không tin cô thật sự không đau khổ, chỉ coi là cô đang cố gắng cười vui vẻ mà thôi.
Trần Quế Hương đảo mắt, bà vừa nghĩ tới chuyện con gái chịu khổ ở nhà họ Lư là lại muốn rơi nước mắt.
“Được rồi, nếu quần áo đã được vá rồi thì chúng ta nhanh dọn cơm ăn đi.”
Lau khóe mắt, Trần Quế Hương gọi mọi người ăn cơm. Canh ngô đơn giản, rau diếp cá xào cùng dưa muối, mặn rất ngon miệng, ngay cả Tiểu Mãn nhỏ nhất cũng ăn một chén nhỏ.
“Chùy Tử đâu, trời đã tối rồi sao còn chưa trở về?”
Đổng Ái Dân uống hai chén canh lớn xuống bụng rồi mới phát hiện con trai lớn Chùy Tử không có ở nhà.
“Quan tâm tới nó làm gì chứ, lớn chừng đó rồi anh còn sợ nó đói nữa sao?”
Bởi vì áo đã được sửa, cơn giận trong lòng Lưu Tú Vân đã tiêu hơn phân nửa. Nhưng Chùy Tử xưa nay luôn nghịch ngợm, quậy phá gây chuyện không hề ít, cho dù là mẹ ruột cũng không có bao nhiêu kiên nhẫn với nó.
“Trong phòng bếp có để lại một chén canh, chờ khi nào nó về thì con nói với nó một tiếng.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


