Màn cắn ngược lại một miếng này của Tô Niệm An khiến Tô Niệm Tích hoàn toàn chết lặng, không ngờ đối phương lại dám ác nhân cáo trạng trước như vậy, rõ ràng cô ta chưa hề chủ động ra tay đánh Tô Niệm An mà chỉ mới mở miệng mắng chửi vài câu thôi.
Vậy mà cô lập tức phát điên lên vung cho cô ta hai cái tát trời giáng.
“Cha ơi, cha đừng nghe nó nói bậy, chính nó là người chủ động ra tay đánh con trước đấy ạ.” Tô Niệm Tích vô cùng uất ức phân trần.
“Thật sự là tôi chủ động sao? Hôm nay tôi nhận xong tiền và tem phiếu là phải rời khỏi đây để theo nhà họ Cố xuống nông thôn rồi, cớ sao tôi phải tự chuốc thêm phiền phức vào người vào đúng cái lúc nhạy cảm này chứ? Chị không chủ động khiêu khích tôi thì làm sao vô duyên vô cớ tôi lại ra tay đánh chị? Cả nhà họ Tô đều thiên vị chị, nếu không phải vì bị dồn ép đến mức không chịu nổi thì tại sao tôi phải đánh chị chứ?”
Cái miệng này của Tô Niệm An từ trước đến nay vốn rất biết ăn nói, bất kể chuyện gì chỉ cần qua miệng cô nói ra là đổi trắng thay đen dễ như trở bàn tay.
“Tô Niệm An! Mày đừng có ở đó mà ngụy biện, bây giờ trên mặt tao in rõ hai vết tát to đùng thế này, còn mày thì đến sợi tóc cũng chẳng rụng. Tao không cần biết, hôm nay tao nhất định phải đánh trả lại cho bằng được!”
Có người đứng ra chống lưng rồi, Tô Niệm Tích đã đè nén được nỗi sợ hãi đối với Tô Niệm An ban nãy xuống đáy lòng.
Dù sao cũng chỉ là một con ranh nhà quê lớn lên ở nông thôn chẳng có chút hiểu biết nào, thế mà dám ra tay đánh cô ta.
Phải biết rằng từ nhỏ đến lớn ngay cả cha mẹ cũng chưa từng nỡ đánh cô ta một roi nào.
Lúc này trong đầu Tô Niệm Tích chỉ ngập tràn ý nghĩ muốn trả thù Tô Niệm An mà thôi.
“Tôi dù sao đi nữa cũng là con gái ruột của nhà họ Tô, cha mẹ ruột của tôi nuôi nấng chị bao nhiêu năm trời, chị lấy tư cách gì mà dám sỉ nhục tôi như thế? Nói đi nói lại chị chính là coi thường nhà họ Tô, nếu không sao lại nói tôi sống không bằng một con chó của nhà họ Tô chứ? Phải biết rằng... trên người tôi đang chảy dòng máu của nhà họ Tô đấy. Chị nói như vậy chẳng phải là đang gián tiếp sỉ nhục luôn cả hai người có quan hệ huyết thống với tôi sao?”
“Dù thế nào đi nữa con cũng là con gái ruột của hai người đúng không? Nói con không bằng một con chó của nhà họ Tô, nếu đã như vậy thì con nghĩ nhà họ Cố sẽ không đồng ý để một con chó gả qua đó làm dâu đâu. Hai người cứ đánh đi, tốt nhất là để cho người nhà họ Cố nhìn thấy rõ ràng, người mà các người gả qua làm dâu nhà họ chính là đứa con gái ruột lớn lên ở nông thôn bị các người tùy ý đánh đập chửi mắng. Tóm lại là các người tiếc của không nỡ để đứa con gái giả này gả vào nhà họ Cố. Nhưng hai người cũng có thể đem hòn ngọc quý trên tay Tô Niệm Tích gả qua đó, còn con ở lại nhà họ Tô, sau này hai người muốn đánh lúc nào thì đánh, muốn mắng lúc nào thì mắng.”
Tô Niệm An một khi đã tàn nhẫn thì ngay cả bản thân mình cô cũng lôi ra mắng chửi, miễn sao đạt được mục đích cuối cùng là được.
Lúc này tiền bạc vẫn chưa vào tay, chưa phải là thời điểm thích hợp để trở mặt hoàn toàn với vợ chồng nhà họ Tô.
Vừa nghe nhắc đến nhà họ Cố, sắc mặt của Tô Ái Quốc cuối cùng cũng có sự thay đổi rõ rệt.
“Tích Tích, xin lỗi em gái con mau!” Tô Ái Quốc nhìn Tô Niệm Tích, nét mặt vô cùng nghiêm nghị.
Tô Niệm Tích trợn tròn hai mắt, trên mặt ngập tràn vẻ không thể tin nổi.
“Con... con phải xin lỗi nó á?” Tô Niệm Tích chỉ ngón tay vào mũi mình, giọng nói run rẩy cả lên.
Cô ta vừa mới bị Tô Niệm An tát cho hai cái đau điếng người!
Lúc này dù Tô Niệm Tích chưa nhìn thấy mặt mình trong gương, nhưng cô ta cũng có thể cảm nhận được mặt mình chắc chắn đã sưng vù lên chẳng khác gì đầu lợn rồi.
“Em gái con sắp phải xuống nông thôn rồi, vào cái thời điểm then chốt này con việc gì phải gây xung đột với nó chứ?” Tô Ái Quốc thở dài lên tiếng.
Dạo gần đây vì chuyện làm sao để Tô Niệm Tích không phải gả vào nhà họ Cố rồi bị liên lụy bắt xuống nông thôn cải tạo. Tô Ái Quốc cũng đã phải hao tâm tổn trí rất nhiều mới nghĩ ra được cái kế sách để Tô Niệm An đi gả thay này.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
