Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sau khi nhóm Tô Vận Di rời đi, mấy người Tần Tuy Tuy cũng quay về khu tập thể người nhà.
Lúc này mới hơn bảy giờ sáng, mặt trời vừa mới mọc. Trì Đông Lâm và Tống Vân Lai mỗi người cầm hai hộp cơm đứng đợi ở cửa. Thấy gia đình ba người bọn họ ai nấy đều xách một xô đầy ắp, không khỏi kinh ngạc thốt lên: “Trời đất! Không phải chứ! Hôm nay bãi biển thu hoạch được nhiều thế sao? Biết thế bọn tôi cũng đi rồi!”
Tần Tuy Tuy cười chào hỏi họ: “Chào anh Đông Lâm, anh Vân Lai, sao các anh đến sớm thế?”
Trì Đông Lâm bĩu môi: “Còn không phải tại A Ngạn nhà em sao, sợ đi bắt hải sản về muộn nhà ăn cơ quan hết cơm, làm em đói bụng, nên dặn bọn anh đi canh ở nhà ăn từ sớm.”
Tần Tuy Tuy nhìn Bùi Cửu Ngạn một cái, ánh mắt và nụ cười đều tràn ngập ý cười: “Làm phiền các anh rồi!” Cô lại giơ cái xô trong tay lên: “Hôm nay ở lại đây ăn hải sản cùng nhau nhé! Hôm qua em nhận được bưu kiện từ gia đình, có rất nhiều đồ ngon, lát nữa các anh mang một ít về!”
Tống Vân Lai cười như gió xuân: “A Ngạn cậu nhìn xem em gái tâm lý biết bao nhiêu, không như cậu, chỉ biết sai bảo bọn tôi làm việc!”
Bùi Cửu Ngạn không thèm để ý đến bọn họ, hơi cúi đầu nhìn sắc mặt đã hồng hào trở lại của Tần Tuy Tuy, vẫn có chút lo lắng hỏi: “Thật sự không sao chứ? Có muốn đi bệnh viện xem sao không?”
Hai người Trì, Tống cũng cực kỳ cưng chiều Tán Tán, nghe thấy lời thằng bé thì cười xoa đầu nó, không chút do dự đồng ý ngay: “Được! Các bố nghe theo Tán Tán, tránh xa tên xấu xa đó một chút, kẻo lây không khí thối sang cho mẹ con!”
Cả nhà cười nói đi vào trong, chị Thang đã nhận lời đợi về làm xong việc nhà sẽ qua ăn trưa cùng.
Tần Tuy Tuy nhớ lại hai hôm nay đều không nghe chị Thang nhắc đến con cái trong nhà, hôm nay đi biển cũng không mang theo, bèn hỏi Bùi Cửu Ngạn.
Bùi Cửu Ngạn khựng lại một chút, mới giải thích: “Trước đây chị Thang từng bị rơi xuống nước nhiễm lạnh, họ đã đi bệnh viện khám rất nhiều lần nhưng mãi vẫn chưa có con.”
Tần Tuy Tuy đã hiểu, ở cái thời đại vật chất thiếu thốn này, sức khỏe của nhiều người vốn đã suy yếu, nếu lại bị nhiễm lạnh thì quả thực sẽ ảnh hưởng đến đường con cái.
Có điều chuyện này đối với cô thì đâu thành vấn đề! Bà nội cô chính là cao thủ Đông y, đối với cô loại bệnh này chẳng coi là bệnh, trước đây cô đã để lại rất nhiều thuốc chuyên trị vấn đề này, chỉ là không biết có tác dụng với chị Thang không. Nếu không được, cô sẽ đi tìm sách y và đơn thuốc mà bà nội để lại!
Nhìn thấy ánh mắt của Tần Tuy Tuy, Bùi Cửu Ngạn bỗng nhiên hiểu ra, anh nhếch môi cười: “Bà nội có thuốc à?”
Tần Tuy Tuy nhoẻn miệng cười với anh, hai người ngầm hiểu ý nhau.
Chị Thang nhanh chóng làm xong việc rồi qua đây, mấy người bận rộn rửa hải sản ngoài sân.
Vẫn là chị Thang đứng bếp chính, hôm nay có nhiều loại hải sản, chị Thang làm ngay một nồi hải sản hấp thập cẩm, cá mú hấp, con bạch tuộc còn lại thì làm món bạch tuộc xào cay kiểu Tứ Xuyên, lại lấy thêm mấy con cua ra làm cua rang me cay, rong biển luộc chín dùng để làm nộm.
Tần Tuy Tuy cắm cúi ăn không ngẩng đầu lên, cô đương nhiên đã từng ăn hải sản, nhưng hải sản vận chuyển từ biển vào đất liền rốt cuộc không thể nào tươi ngon bằng loại vừa bắt lên đã cho vào nồi thế này. Hơn nữa tay nghề của chị Thang thực sự rất tuyệt, bạch tuộc xào cay và cua thịt dai ngon thấm vị, hải sản hấp chấm với nước sốt đặc biệt của chị ấy, quả thực là ngon hết nước chấm!
Tần Tuy Tuy lại một lần nữa mơ ước được trở thành bạn cơm của chị Thang!
Đợi ăn cơm xong dọn dẹp sạch sẽ, Bùi Cửu Ngạn cùng Trì Đông Lâm ra ngoài, Tần Tuy Tuy kéo chị Thang vào phòng trong, thần thần bí bí lấy từ trong ngực áo ra một chiếc lọ sứ đưa cho chị ấy: "Chị Thang, bà nội em lúc còn sống là thầy thuốc Đông y, trước đây có rất nhiều người đến tìm bà xin thuốc, nếu chị tin em thì có thể dùng thử xem sao!"
Chị Thang ban đầu có chút không hiểu: "Thuốc gì đây? Chị đâu có b..." Nói được một nửa, mắt chị ấy bỗng sáng rực lên, không dám tin nhìn về phía Tần Tuy Tuy: "Đây là... thuốc chữa bệnh khó nói kia của chị hả?!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-532315.png&w=640&q=75)















-481703.jpg&w=640&q=75)
