Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sợ bị người khác chú ý gây rắc rối không đáng có, Tần Tuy Tuy còn đặc biệt bứt một miếng rong biển lớn phủ lên mặt xô, rồi cùng chị Thang chuyển sang một góc ít người hơn để tiếp tục mò.
Đúng lúc cô đang dùng tay không tóm một con cá mú dài bằng cả cánh tay của Tán Tán từ vũng nước lên, thì cách đó không xa bỗng vang lên tiếng kinh hô. Giọng nói quen thuộc của Chu Trạch Thành vang lên từ đám đông, anh ta vừa vẫy tay vừa chạy về phía này vừa hét lớn: "Đồng chí Tần! Quả nhiên là cô! Lúc nãy cô nhặt được con bạch tuộc lớn tôi đã nhìn thấy rồi, tôi bảo là cô mà thanh niên tri thức Tô cứ bảo không phải!"
"Cô giỏi thật đấy! Nhặt được cả một xô đầy thế kia rồi! Có thể dạy cho chúng tôi được không? Mấy thanh niên tri thức chúng tôi chưa thu hoạch được gì cả!"
Tần Tuy Tuy: "..."
Cái tên này bị chập mạch à? Sợ cô chưa đủ gây chú ý hay sao?
Bây giờ tuy không cấm đoán việc đi cào hến, nhưng chuyện gì cũng có ngoại lệ. Nếu người khác chẳng nhặt được gì mà một mình cô thu hoạch bộn như thế, ai mà biết được những kẻ ghen ăn tức ở sẽ làm ra chuyện gì. Thân phận cô lại nhạy cảm, cô không muốn gây phiền phức cho Bùi Cửu Ngạn.
Cô nặn ra một nụ cười giả trân với Chu Trạch Thành: "Đồng chí Chu, anh nhìn nhầm rồi, tôi không nhặt được bạch tuộc lớn đâu. Trong xô này toàn rong biển thôi, rong biển ở đây đầy rẫy, anh muốn nhặt bao nhiêu chẳng có."
Chu Trạch Thành còn định nói gì đó, Tô Vận Di đã thở hổn hển chạy đến từ phía sau, kéo giật tay áo anh ta lại, ánh mắt đầy vẻ trách móc: "Anh nói khẽ thôi, anh làm thế sẽ gây rắc rối cho Tuy Tuy đấy!"
Chu Trạch Thành ngẩn người, bấy giờ mới nhận ra xung quanh đã có không ít người vây quanh, ai nấy đều nhìn chằm chằm vào cái xô trong tay Tần Tuy Tuy với ánh mắt thèm thuồng.
Bùi Cửu Ngạn vốn đang dắt Tán Tán đi cạy hàu trên đá ngầm, nghe thấy tiếng động bên này, tưởng Tần Tuy Tuy gặp chuyện gì, liền xách cổ áo Tán Tán lao tới như một cơn gió.
Chứng kiến cảnh tượng này, anh nhìn Chu Trạch Thành với ánh mắt không mấy thiện cảm, rồi điềm tĩnh lên tiếng với mọi người xung quanh: "Xin lỗi mọi người, vợ tôi lần đầu đi cào hến, để cô ấy vui lòng nên tôi đã cố ý bắt trước vài con cua với nghêu thả vào vũng nước nông cho cô ấy bắt. Đã làm phiền mọi người rồi, thật ngại quá."
"Thanh niên tri thức ở đâu ra vậy? Nhìn chẳng giống người biết làm lụng gì cả..."
Chu Trạch Thành lúc này mới nhận ra mình vừa gây họa, gãi đầu ngượng ngùng: "Xin lỗi nhé đồng chí Tần, tôi chỉ là phấn khích quá thôi, không ngờ lại gây rắc rối cho cô."
Tô Vận Di đứng bên cạnh, giọng điệu vừa giận vừa thương: "Đã bảo anh đừng có hét lên rồi mà không chịu nghe..."
Tần Tuy Tuy như bị sét đánh ngang tai. Nhìn dáng vẻ này của Tô Vận Di hoàn toàn khác hẳn với thái độ hôm qua đối với Chu Trạch Thành. Sao trông giống như có tiến triển gì rồi? Chuyện gì xảy ra vậy? Mới qua một đêm mà nam nữ chính đã đi đúng quỹ đạo tình cảm rồi sao? Lúc cô không để ý, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Cô kéo Tô Vận Di ra một góc, thì thầm: "Chị Tô, chị với đồng chí Chu có chuyện gì thế? Hôm qua lại xảy ra chuyện gì sao?"
Tô Vận Di hiểu ý Tần Tuy Tuy, mặt hơi ửng hồng. Trước ánh mắt quan tâm của Tuy Tuy, cô nhỏ giọng kể: "Hôm qua lúc mấy thanh niên tri thức tụi chị từ thành phố về, gặp một đứa bé khuyết tật bị thiểu năng trí tuệ bị mấy đứa trẻ khác bắt nạt, đẩy xuống hố phân, suýt chút nữa thì chết đuối. Đồng chí Chu chẳng hề ngại bẩn, không chỉ đuổi lũ trẻ kia đi mà còn tự mình nhảy xuống hố phân bế đứa bé lên đưa về nhà tận nơi."
Cô ấy nắm tay Tần Tuy Tuy, đôi mắt lấp lánh: "Tuy Tuy, thực ra chúng ta đều hiểu lầm đồng chí Chu rồi, anh ấy thực chất là một người rất tốt và lương thiện, chỉ là tính tình hơi thẳng thắn quá thôi."
Đầu óc Tần Tuy Tuy nổ vang một tiếng "oành". Đứa bé khuyết tật bị thiểu năng trí tuệ? Cô nhớ ra rồi!
Trong nguyên tác, Chu Trạch Thành sau khi chiếm đoạt được tài sản nghìn vạn của nhà họ Tần, lúc xuống nông thôn lại gặp được "quý nhân". Vị quý nhân này có địa vị cực cao, vì Chu Trạch Thành đã cứu mạng đứa con duy nhất của ông ấy nên sau này ông ấy đã hết lòng nâng đỡ, che chắn cho anh ta.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








