Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Vợ Nhỏ Độc Miệng Của Diêm Vương "Mặt Than" Chương 19: Chương 19

Cài Đặt

Chương 19: Chương 19

Bên bàn ăn, mọi người dùng trà thay rượu chúc mừng tân hôn của Bùi Cửu Ngạn và Tần Tuy Tuy, đồng thời cùng nhau hướng tới một tương lai tốt đẹp.

Tán Tán như nhớ ra điều gì, đôi chân ngắn "bạch bạch" chạy xuống khỏi bàn ăn, vào bếp bưng ra một chiếc hũ thủy tinh lớn, bên trong có hai con cá nhỏ một xanh một cam đang tung tăng bơi lội.

Tán Tán đưa hũ cá cho Tần Tuy Tuy: "Mẹ ơi, con có quà tặng mẹ đây. Đây là cá con nuôi, chị Tiểu Hoa bảo cái này gọi là 'Niên niên hữu dư'! Con chúc bố mẹ năm nào cũng dư dả ạ!"

Tần Tuy Tuy nhận lấy, hai chú cá nhỏ trông rất đẹp mắt! Con màu xanh có thân bạc, vân xanh dọc người không đều, bơi trong nước uyển chuyển như bướm. Con kia thân màu cam đỏ có vân trắng, mắt to tròn, đuôi hình quạt, bơi lội trông cực kỳ ngộ nghĩnh.

"Oa! Tán Tán giỏi quá! Con bắt ở đâu được hai bạn cá xinh thế này? Mẹ thích lắm! Cảm ơn con nhé!"

Gương mặt đen nhẻm của Tán Tán hơi ửng hồng, cậu bé gãi đầu ngượng nghịu: "Con nhặt ở bờ biển đấy ạ. Mỗi khi thủy triều rút, trên bãi cát có nhiều cá đẹp lắm, còn có cả tôm cá ăn được nữa, các anh chị và các bác đều đi nhặt ạ."

Thật là, sao mẹ cứ khen cậu bé mãi thế, làm người ta ngại chết đi được!

Tần Tuy Tuy vừa nghe Tán Tán nói xong, mắt đã sáng rực lên. Cào hến bắt cá sao! Cô chưa bao giờ được đi cào hến cả! Muốn đi quá!

Chị Thang đứng bên cạnh cũng cười theo: "Đúng rồi, Tuy Tuy chắc chưa đi cào hến bao giờ nhỉ? Mấy chị em trong khu tập thể tụi chị lúc rảnh rỗi cũng hay đi lắm. Tổ chức cho phép mà, trên bãi biển nhiều đồ lắm, nhất là lúc nước rút, lần nào đi cũng nhặt được kha khá, nào là nghêu, móng tay, hàu, rồi cua đá, cáy, lúc nào may mắn còn bắt được cả bạch tuộc nhỏ với cá bống nữa đấy! Mang về cải thiện bữa ăn thì tuyệt cú mèo."

Ánh mắt Tần Tuy Tuy lấp lánh. Đứa trẻ sống ở vùng nội địa từ nhỏ luôn có sự khao khát với biển cả.

Cô nhìn chị Thang với ánh mắt mong chờ: "Chị ơi, bao giờ mọi người đi thế? Cho em đi cùng với được không? Em cũng muốn đi mở mang tầm mắt!"

Chị Thang nhìn ra ngoài trời, ngẫm nghĩ một lát mới nói: "Tối nay chắc là thủy triều dâng, sáng mai có thể đi được. Lúc đó chị qua gọi em, chắc là phải dậy hơi sớm đấy. Mà vết thương của em có sao không?"

Tần Tuy Tuy gật đầu lia lịa: "Em dậy được mà! Chị cứ yên tâm! Vết thương này chỉ là trầy xước thôi, không ảnh hưởng đến việc đi lại đâu ạ!" Tối nay cô vào không gian xử lý một chút, số linh dược bà nội để lại trước khi mất vẫn được cô cất trong đó, mấy vết xước này chỉ là chuyện nhỏ!

Tán Tán bên cạnh cũng cuống cuồng nhảy cẫng lên: "Con cũng đi! Con cũng đi nữa! Mẹ dắt con đi cùng với nhé?"

Tần Tuy Tuy xoa cái đầu nhỏ của cậu bé: "Được, Tán Tán đi cùng mẹ, mẹ chưa đi cào hến bao giờ, còn phải nhờ Tán Tán truyền kinh nghiệm cho đây này!"

Cái mặt đen của Tán Tán lại ửng hồng, có chút ngượng ngùng.

Đột nhiên, từ phía sau vang lên một tiếng ho khẽ, âm thanh rất nhẹ, chẳng có chút uy hiếp nào nhưng Tán Tán lập tức đứng thẳng lưng, ôm chặt lấy cánh tay Tần Tuy Tuy: "Bố cũng đi nữa! Mẹ ơi, chúng ta dắt cả bố đi cùng đi!"

Bữa cơm diễn ra trong không khí vui vẻ, tay nghề của chị Thang rất khéo, mấy người Bùi Cửu Ngạn đều biết rõ, nhờ ké Tán Tán mà họ cũng ăn cùng nhau không ít lần rồi.

Tần Tuy Tuy lần đầu được ăn, hai mắt sáng rực lên, tay nghề của chị Thang chẳng kém gì bảo mẫu nhà cô cả! Nếu không phải vì trên người còn đang bị thương, bị Bùi Cửu Ngạn nhìn chằm chằm không cho ăn quá cay, thì hôm nay cô chắc chắn sẽ hạnh phúc hơn nhiều!

Tiễn khách xong, Tần Tuy Tuy định dọn dẹp bàn ăn một chút, dù sao lúc trước đều là họ làm, mình cũng không thể chẳng động tay làm gì, nhưng vừa xoay người lại, nhìn những bát đĩa trống trơn trên bàn, cô lập tức ngẩn người, sao lại nhiều thế này? Họ ăn nhiều thế sao?

Bùi Cửu Ngạn dặn dò Tán Tán: "Tán Tán, con đi giúp mẹ rửa sạch đồ dùng cá nhân mới mua, rồi mang lên phòng tắm trên lầu nhé." Tán Tán vui vẻ gật đầu chạy đi làm việc.

Bùi Cửu Ngạn xách ấm nước nóng đang hâm trên bếp than lên lầu giúp cô, còn hứng một thùng nước lạnh từ vòi vào xô nhỏ, sau đó dìu Tần Tuy Tuy đến cửa phòng tắm, khẽ ho một tiếng: "Em tự làm được không? Có cần anh..."

"Không cần đâu! Em làm được! Cảm ơn anh!"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc