Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Bà Bùi là bà Liễu Thanh Vân, người đang mang dép lê từ trên lầu đi xuống, trong lòng còn có chút bất an. Muộn thế này rồi còn ai gọi điện tới? Đừng bảo là có chuyện gì xảy ra nhé? Kết quả vừa nhấc máy, trong ống nghe đã truyền đến giọng nói có chút gợi đòn của thằng con trai thối nhà bà ấy: "Con đã nộp giấy đăng ký kết hôn rồi, nếu thuận lợi thì ngày một ngày hai là đi đăng ký được! Mẹ nhớ chuẩn bị quà ra mắt cho kỹ vào!"
Ngừng một chút, anh còn bổ sung thêm ba chữ: "Không được ít!"
Nói xong, còn chưa đợi bà ấy kịp phản ứng, điện thoại đã cúp cái "rụp".
Liễu Thanh Vân ngẩn người, một lúc lâu sau mới hoàn hồn, khóe miệng toét ra tận mang tai. Là con bé Tuy Tuy đã đi tìm nó rồi sao! Còn đồng ý kết hôn với nó nữa à! Nhìn cái vẻ đắc ý của thằng nhóc chết tiệt kia kìa! Bao nhiêu năm nay cuối cùng cũng để nó chờ được rồi! Nửa đêm nửa hôm còn gọi điện về khoe khoang!
Từ phòng trực ban đi ra, Bùi Cửu Ngạn lại chạy bộ về ký túc xá, túm cổ Trì Đông Lâm và Tống Vân Lai đang ngáy o o dậy.
Hai người kia cũng giống như Sư trưởng Giả, tưởng xảy ra chuyện khẩn cấp gì, một giây sau đã tỉnh táo chuyển sang trạng thái chiến đấu. Thế nhưng lại nghe thấy Bùi Cửu Ngạn chắp tay sau lưng, nghiêm túc hỏi: "Các cậu nói xem, kết hôn rốt cuộc cần mua những thứ gì? Chỗ này đã đủ chưa?"
Anh lấy ra một tờ danh sách không biết đã viết từ bao giờ, trên đó liệt kê cực kỳ chi tiết từ những món đồ lớn như đồ nội thất, cho đến những món nhỏ nhặt con gái hay dùng như dầu gội đầu, phấn thơm, kem dưỡng da.
Trì Đông Lâm ôm đầu kêu than: "Không phải chứ người anh em, nửa đêm cậu lên cơn à? Chẳng phải cậu đã viết hết ra rồi sao? Còn muốn mua cái gì nữa?"
Bùi Cửu Ngạn sa sầm mặt, ép hai người họ phải nghĩ thêm vài món đồ còn thiếu nữa mới chịu thôi.
Xong việc, anh lại nhẹ nhàng bồi thêm một câu: "Đúng rồi, ngày mai hai cậu đi cùng bọn tôi lên thành phố! Áp tải xe hàng!" Đồ đạc mua nhiều, chắc chắn phải dùng xe tải lớn để chở, đến lúc đó để hai tên này đi theo xe bốc vác! Không thể vì nghỉ phép mà thiếu rèn luyện được! Giác ngộ tư tưởng cần phải nâng cao!
Sắp xếp xong cho hai người họ, Bùi Cửu Ngạn lại nhìn sang cậu bé Tán Tán bị đánh thức nhưng không khóc không làm loạn, ngược lại còn đứng thẳng tắp một bên chờ nhiệm vụ. Anh nghiêm mặt, trịnh trọng nói: "Đồng chí Tán Tán!"
Tán Tán đứng nghiêm, giọng sữa vang dội: "Có!"
Bùi Cửu Ngạn nín cười, tiếp tục nghiêm túc: "Nhiệm vụ ngày mai của con rất gian nan! Con phải chịu trách nhiệm ngoan ngoãn trông nhà, đợi mẹ về còn phải chịu trách nhiệm chọc cho mẹ vui!"
Nhận được nhiệm vụ, mắt Tán Tán sáng lấp lánh, giơ tay chào Bùi Cửu Ngạn một kiểu chào không mấy tiêu chuẩn, giọng sữa non nớt nhưng đầy mạnh mẽ: "Rõ! Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ!"
Chưa đến sáu giờ sáng hôm sau, Bùi Cửu Ngạn ghé qua nhà ăn đơn vị một chuyến, sau đó đến trước cửa tòa nhà khu gia đình, chuẩn bị gọi Tần Tuy Tuy cùng đi khám sức khỏe. Yêu cầu của kết hôn quân nhân khá nghiêm ngặt, cần phải kiểm tra các bệnh truyền nhiễm và bệnh di truyền, phải nhịn ăn để lấy máu xét nghiệm.
Bùi Cửu Ngạn đứng bên ngoài lắng nghe một chút, bên trong dường như vẫn chưa có động tĩnh gì, chắc là Tần Tuy Tuy vẫn chưa dậy. Anh cũng không vội, kiên nhẫn đứng đợi ở cửa.
Thực ra Tần Tuy Tuy đã dậy từ sớm, đang chạy bộ trên bãi cỏ trong không gian tùy thân. Cô có thói quen chạy bộ buổi sáng, hồi nhỏ là do bị ông nội đuổi theo mà luyện thành. Ông nội còn đặt cho cái tên mỹ miều là: ""Võ công trong thiên hạ, chỉ có tốc độ là không thể bị đánh bại", ép cô luyện thành "Lăng Ba Vi Bộ" trong truyền thuyết. Cũng nhờ vậy, Tần Tuy Tuy dù là động tác tay hay chân đều nhanh hơn người thường rất nhiều. Tố chất cơ thể cũng khỏe hơn hẳn các cô gái bình thường khác.
Sau này thói quen ấy vẫn duy trì đến nay, mỗi ngày không chạy một chút là cảm thấy khó chịu khắp người.
Chạy xong mười cây số, lại uống chút nước suối, Tần Tuy Tuy mới ra khỏi không gian để rửa mặt. Đồ dùng vệ sinh cá nhân Bùi Cửu Ngạn đã chuẩn bị trước cho cô, tối qua cô rửa mặt trong không gian nên chưa dùng đến, hôm nay nếu không dùng thì không biết giải thích thế nào.
Nghe thấy bên trong có tiếng xả nước, Bùi Cửu Ngạn mới gõ cửa đi vào. Tần Tuy Tuy có chút ngạc nhiên nhìn đồng hồ, bây giờ còn chưa đến bảy giờ.
Bùi Cửu Ngạn có chút lúng túng ho nhẹ một tiếng: "Cái đó, đơn đăng ký kết hôn chắc hôm nay là được phê duyệt, trước khi đi đăng ký chúng ta còn phải đi khám sức khỏe, cần nhịn ăn sáng."
Tần Tuy Tuy nhanh chóng hiểu ra, vì phải lấy máu lúc đói nên cần đi sớm.
Cô gật đầu, tăng tốc độ vệ sinh cá nhân, năm phút sau đã cùng Bùi Cửu Ngạn ra khỏi cửa, đi bộ đến bệnh viện quân khu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








