Những lời nói thô thiển và xúc phạm này của ông ta đã khiến cho Phương Tuệ Anh cảm thấy vô cùng không vui, đôi lông mày thanh tú trên gương mặt bà lập tức cau chặt lại đầy vẻ khó chịu.
Như vậy, đám người đạo mạo nhà họ Cố sẽ cảm thấy em gái bạc tình bạc nghĩa, từ tận đáy lòng chán ghét nó.
Sau này Thẩm gia một bước lên mây, nó cũng không có tư cách kiếm chác lợi lộc.
Vẹn cả đôi đường!
Thẩm Kiến Trung hoàn toàn không quan tâm đến sự sống chết của con gái út, mặc cho con gái lớn và Phương Tuệ Anh nói rát cả họng, ông vẫn không đồng ý đoạn tuyệt quan hệ.
Thẩm Tĩnh Nguyệt vén tóc mái trước trán ra sau tai, nở một nụ cười.
"Bố, Thẩm gia có bao nhiêu tài sản, con đều biết rõ."
Ý tại ngôn ngoại chính là khi chính phủ tịch thu tài sản của Thẩm gia, Thẩm gia có giấu giếm riêng hay không, cô đều biết cả.
Thẩm Kiến Trung nghe hiểu ý tứ trong lời nói của con gái út, tức giận vung tay tát cô.
"Đồ sói mắt trắng nuôi mãi không quen!"
Thẩm Tĩnh Nguyệt nhanh chóng lùi lại một bước, khiến cái tát của cha rơi vào khoảng không.
"Bố, nếu bố đã không quan tâm đến sự sống chết của con, con cũng không sợ cá chết lưới rách với bố đâu. Nếu con đoán không lầm, tài sản ông nội để lại chắc chắn không chỉ có những thứ bày trên mặt bàn này. Mặc dù con không biết giấu ở đâu nhưng con tin rằng chỉ cần các đồng chí công an muốn tìm thì nhất định sẽ tìm được."
Cô nói nhẹ nhàng bâng quơ nhưng Thẩm Kiến Trung lại toát mồ hôi hột.
Con ranh chết tiệt này muốn lật tung cái đáy của Thẩm gia lên đây mà!
Ông gầm lên một cách thiếu tự tin: "Mày nói hươu nói vượn cái gì đấy? Muốn chết hả?"
Thẩm Tĩnh Nguyệt phớt lờ lời đe dọa của cha, bình tĩnh mở miệng.
"Bố, chúng ta là người thân máu mủ ruột rà, nếu không phải vạn bất đắc dĩ, con sẽ không làm chuyện lục thân bất nhận đâu."
Thẩm Tĩnh Âm thấy cô đã đưa bậc thang cho leo xuống, hoảng hốt khuyên nhủ cha.
"Bố, em gái mấy năm nay hầu hạ cả nhà không dễ dàng gì, bố cứ viết một tờ thư đoạn tuyệt quan hệ, để em ấy đi sống những ngày tháng tốt đẹp đi."
Những món đồ ông cụ trân quý đều có giá trị không nhỏ, không thể để bị tịch thu sung công được.
Thẩm Kiến Trung cũng sợ Thẩm Tĩnh Nguyệt làm liều, vội vàng viết thư đoạn tuyệt quan hệ, đồng thời ấn dấu tay.
Thẩm Tĩnh Nguyệt cất kỹ thư đoạn tuyệt quan hệ.
"Cảm ơn bố, con đi thu dọn hành lý đây."
Nói xong, cô trở về phòng ở tầng một, khóa trái cửa lại.
Phòng của Thẩm Tĩnh Nguyệt vốn là phòng cho người ở, nằm ở góc khuất tầng một.
Căn phòng vừa chật hẹp lại vừa nóng bức.
Thẩm Bách Ngạn muốn đi theo, chằm chằm nhìn Thẩm Tĩnh Nguyệt thu dọn hành lý để đề phòng cô ăn trộm đồ đạc của Thẩm gia nhưng lại không muốn chịu khổ nên đành bỏ cuộc.
Đợi cô xách hành lý ra ngoài rồi kiểm tra kỹ càng cũng chưa muộn.
Nghĩ đến đây, anh ta nói với vợ: "Em ở phòng khách canh chừng, đợi con ranh kia thu dọn hành lý xong thì lên lầu gọi anh."
Nói xong, anh ta ngáp một cái, trở về phòng nghỉ ngơi.
Vì Thẩm gia bị tố giác, công việc của tất cả mọi người đều bị đình chỉ, phải ở nhà chờ kết quả điều tra.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


