Nói thì nói như vậy nhưng trong lòng cô ta thừa biết rõ rằng mẹ nhất định sẽ tìm mọi cách mang theo một đứa con gái đi cùng để làm quà lấy lòng ông Cố Vân Xương.
Phương Tuệ Anh nghe những lời trốn tránh đó thì tức giận đến mức hai bên huyệt thái dương cứ giật lên đùng đùng liên hồi.
Lúc này bà chỉ hận không thể ngay lập tức cầm lấy một cây gậy để đánh ngất Thẩm Tĩnh Âm rồi cứ thế lôi cổ cô ta đi cho rảnh nợ.
Thẩm Tĩnh Âm nhìn thấy ánh mắt giận dữ và biết mẹ vẫn chưa chịu buông tha cho mình, cô ta liền hoảng sợ, vội vàng sải bước chạy thật nhanh đến bên cạnh chỗ cha đang đứng để tìm kiếm sự che chở.
"Bố, nói về chuyện hạ phóng, làm việc là chuyện dễ nhất, cái khó là chung sống với đội sản xuất căm ghét nhà tư bản. Con lanh lợi khéo mồm, có ích hơn em gái nhiều."
Thẩm Kiến Trung nghe xong, cảm thấy đưa cả hai cô con gái đi hạ phóng cũng không tồi.
Không đợi ông nói hết, Phương Tuệ Anh đã kéo cô con gái út mà bà vẫn luôn chướng mắt về phía mình.
"Nguyệt Nguyệt theo tôi."
Có còn hơn không!
Thẩm Kiến Trung không muốn mất đi một lao động chính, ánh mắt cảnh cáo nhìn con gái út.
"Nguyệt Nguyệt, con tự nói đi, con muốn theo bố hay theo mẹ con?"
Thẩm Tĩnh Nguyệt rụt cổ lại, khiếp sợ nhìn cha.
Cô còn chưa mở miệng quyết định, Thẩm Tĩnh Âm đã sợ cô chịu áp lực của cha mà chọn đi hạ phóng.
"Bố, sức khỏe em gái không tốt, thuốc không thể ngừng, nếu em ấy đi hạ phóng, chắc chắn ba ngày bệnh nhẹ, năm ngày bệnh nặng, đến lúc đó việc của em ấy sẽ đổ lên đầu chúng ta đấy."
Lời nói này của cô ta đã lập tức nhắc nhở Thẩm Kiến Trung về một thực tế phũ phàng.
Đứa con gái út này của ông vốn sinh non lại gặp phải ca khó sinh, thế nên ngay từ lúc mới chào đời nó đã chẳng khác nào một ấm sắc thuốc di động, đến nỗi một nửa số gia sản tích góp bấy lâu của Thẩm gia đều đã bị ông cụ lấy đi chỉ để đổi lấy thuốc men chạy chữa cho nó.
Kết quả là sau suốt hơn mười năm trời ròng rã dốc sức điều dưỡng, cơ thể nó vẫn cứ là một con bệnh yếu ớt, lúc nào cũng phải duy trì việc uống thuốc đều đặn hằng ngày thì mới mong giữ được mạng sống.
Bởi vậy, nếu như bây giờ mà để cho nó cùng đi hạ phóng xuống nông thôn, thì nó quả thật sẽ biến thành một gánh nặng vô cùng lớn đối với bản thân ông.
Ngay khi vừa nghĩ đến những điều bất lợi này, Thẩm Kiến Trung lập tức thu hồi lại những lời nói mà mình vừa mới phát ngôn ra trước đó.
"Nguyệt Nguyệt, sức khỏe con không tốt, theo mẹ con đi hưởng phúc đi."
Thẩm Tĩnh Nguyệt ngoan ngoãn gật đầu.
Nhìn người chị cả đang hưng phấn ra mặt, mái tóc mái dày che khuất sự chế giễu nơi đáy mắt cô.
Cô rất muốn biết, kiếp này không có cô gánh vác, người cha và mấy người anh trai vừa lười vừa xấu tính, cùng người chị cả chỉ biết nói không biết làm, cuộc sống sau khi hạ phóng sẽ đặc sắc đến mức nào!
Phương Tuệ Anh rất nhanh đã viết xong đơn xin ly hôn.
Lúc Thẩm Kiến Trung ký tên, ông hỏi: "Cô chắc chắn sẽ thuyết phục được Cố lão gia tử nói đỡ cho Thẩm gia chứ?"
Ông sợ người đàn bà này một khi ly hôn sẽ mặc kệ sự sống chết của Thẩm gia.
Phương Tuệ Anh đưa bút máy cho Thẩm Kiến Trung.
"Người nhà họ Cố căn chính miêu hồng, nếu tôi quá bạc tình bạc nghĩa thì sẽ không bước chân vào cửa nhà họ Cố được đâu. Hơn nữa hổ dữ không ăn thịt con, tôi cũng không mong con cái xảy ra chuyện."
Bà chỉ không thích đứa con gái út suýt chút nữa hại bà một xác hai mạng mà thôi.
Còn hai đứa con trai và con gái lớn, bà thật lòng yêu thương.
Thẩm Kiến Trung tin lời Phương Tuệ Anh, ký tên lên đơn xin ly hôn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


