Tiếng gõ cửa rõ ràng mạnh hơn một chút.
Thẩm Tĩnh Nguyệt tưởng có bệnh nhân cấp cứu, vội vàng nói: "Sư phụ, người khám bệnh trước đi, lát nữa chúng ta nói chuyện sau."
Nói rồi, cô đứng dậy, xách chiếc vali nhỏ rời đi.
Tình trạng bệnh là sự riêng tư của bệnh nhân, người ngoài không tiện ở lại trong phòng khám.
Mở cửa nhìn thấy Bùi Thừa Dư, cô lại ngẩn người.
Bùi Thừa Dư cũng không ngờ người mở cửa lại là cô gái nhỏ ốm yếu gặp lúc trước.
Anh sững sờ trong giây lát rồi nhìn vào trong phòng khám.
Xác nhận bên trong chỉ có bác sĩ Mạnh, liền biết người vừa dò hỏi về nhà họ Cố chính là cô gái nhỏ trước mặt.
Không ngờ kẻ đáng thương trông có vẻ yểu điệu bệnh tật này lại có tâm tư không thuần.
Ánh mắt anh trở nên lạnh nhạt, giọng điệu giễu cợt:
"So với bác sĩ Mạnh, tôi thân với nhà họ Cố hơn, cô muốn biết cái gì?"
Vừa nghe câu này, Thẩm Tĩnh Nguyệt liền biết Bùi Thừa Dư đã nghe thấy lời cô vừa nói, tưởng cô có ý đồ xấu với nhà họ Cố.
Cô không giải thích, thuận theo lời anh nói: "Tôi muốn biết sở thích và kiêng kỵ của từng người trong nhà họ Cố, càng chi tiết càng tốt, cảm ơn."
Hai chữ "Cảm ơn" suýt nữa chọc Bùi Thừa Dư tức cười.
Anh nhìn vào đôi mắt đang cười của Thẩm Tĩnh Nguyệt, nhếch nửa bên môi mỏng.
Trước mặt người thông minh, càng cố tình ngụy trang lại càng tỏ ra ngu ngốc.
Khóe miệng cô nhếch lên: "Cảm ơn đã quá khen."
Tuy bọn họ định sẵn là có duyên không phận nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc cô muốn viết lại vận mệnh chết trẻ của anh.
Dù sao kiếp trước anh cũng đã cứu cô hai lần, ân tình này phải trả!
Bùi Thừa Dư nhìn cô gái nhỏ mặt dày, lười đôi co với cô, trầm giọng cảnh cáo:
"Tôi không quan tâm cô có mục đích gì, tốt nhất là sớm dập tắt những ý nghĩ không nên có đi, tình hình của gia đình quân chính không phải thứ cô có thể tùy tiện dò hỏi đâu."
Khi nói lời này, anh liếc nhìn Mạnh Tường Đức một cái.
Nhắc nhở ông giữ mồm giữ miệng, đừng nói lung tung, nếu không sẽ rước họa vào thân.
Mạnh Tường Đức phát hiện thái độ của đồ đệ đối với Bùi Thừa Dư có chút kỳ lạ, bèn giải thích thay cô:
"Đoàn trưởng Bùi hiểu lầm rồi, Nguyệt Nguyệt là đồ đệ của tôi, con bé dò hỏi sở thích của người nhà họ Cố chỉ để hòa nhập vào nhà họ Cố tốt hơn thôi, không có tâm tư xấu đâu."
Sau khi nghe thấy lời này, Bùi Thừa Dư dựa vào vóc dáng của Thẩm Tĩnh Nguyệt mà đoán ra thân phận của cô.
"Cô là con gái út của Phương Tuệ Anh nhưng người bà ấy muốn đưa đến nhà họ Cố chẳng phải là cô con gái lớn sao?"
Nhà họ Bùi cũng là gia đình quân nhân, là chỗ thâm giao với nhà họ Cố.
Việc Phương Tuệ Anh vì không muốn ngồi tù hay bị hạ phóng cùng nhà họ Thẩm mà mang con gái tái giá với Cố Vân Xương, anh đều biết cả.
Tuy cảm thấy hoang đường nhưng đây là việc riêng của nhà họ Cố, anh cũng không tiện nói gì.
Thẩm Tĩnh Nguyệt không trả lời câu hỏi của Bùi Thừa Dư, đi tới chiếc ghế trước bàn khám bệnh ngồi xuống.
"Đoàn trưởng Bùi, vào trong nói chuyện đi."
Bùi Thừa Dư vốn dĩ đến tìm Mạnh Tường Đức nên bước vào phòng khám.
Thẩm Tĩnh Nguyệt đợi anh ngồi xuống mới nói thật:
"Chị tôi người đẹp miệng ngọt lại lanh lợi, mẹ tôi vốn định đưa chị ấy đến nhà họ Cố nhưng chị ấy từ chối. Chị ấy bảo tôi ốm yếu nhiều bệnh, không chịu nổi cái khổ khi hạ phóng nên nhường tôi đến nhà họ Cố hưởng phúc."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-904652.png&w=256&q=75)