Thẩm Tĩnh Nguyệt nghe vậy mới bừng tỉnh hồn lại, cô vội vàng cúi gằm đầu xuống nhằm che giấu đi sự hoảng loạn, bối rối đang cuộn trào nơi đáy mắt mình.
Dù sao đi chăng nữa thì đây cũng chính là người đàn ông mà kiếp trước cô đã từng thật lòng động lòng thương nhớ, nay bỗng nhiên gặp gỡ sớm hơn rất nhiều so với dự kiến ban đầu mà bản thân lại chưa hề có một chút chuẩn bị tâm lý nào, thử hỏi làm sao cô có thể không hoảng hốt cho được?
Cô đưa chiếc vali nhỏ về phía trước: "Cảm ơn, tầng ba."
Giọng nói nhỏ nhẹ khó giấu được sự run rẩy, giống như chú nai con bị hoảng sợ, khiến người ta đau lòng.
Bùi Thừa Dư chưa từng gặp cô gái nào yểu điệu như vậy, cẩn thận từng li từng tí nhận lấy vali.
Sợ làm cô sợ, giọng nói cũng trở nên nhẹ nhàng hơn:
"Cô tự đi được chứ?"
"Được."
Thẩm Tĩnh Nguyệt nói xong, đi trước lên lầu.
Cơ thể cô quá yếu, đi rất chậm.
Bùi Thừa Dư từng bước theo sát cô, không hề có chút mất kiên nhẫn nào.
Ngược lại còn rất tán thưởng sự kiên cường của cô.
Khi đến tầng ba, lưng Thẩm Tĩnh Nguyệt đã ướt đẫm mồ hôi, xương bả vai gầy yếu lộ ra rõ ràng.
Cô thở hổn hển cảm ơn Bùi Thừa Dư:
"Cảm ơn, xin hỏi quý danh của anh?"
Bùi Thừa Dư đặt chiếc vali nhỏ xuống chân Thẩm Tĩnh Nguyệt: "Chuyện nhỏ thôi, không cần cảm ơn."
Sau này còn nhiều cơ hội làm quen, không cần vội vàng nhất thời.
Cô vừa ra khỏi cầu thang bộ thì thấy sư phụ bước ra từ phòng khám, phía sau có trợ lý đi theo, chắc là chuẩn bị đi kiểm tra phòng bệnh.
Sư phụ của Thẩm Tĩnh Nguyệt tên là Mạnh Tường Đức, là bác sĩ Đông y lão làng nổi tiếng của Bệnh viện Đông y.
Cô từ nhỏ ốm yếu nhiều bệnh, quanh năm nằm viện, Mạnh Tường Đức là bác sĩ điều trị chính của cô.
Ông thấy cô bé đáng thương, lại có hứng thú với Đông y nên trong lúc điều trị thường dạy cô một chút.
Không ngờ cô lại rất có thiên phú về Đông y, bèn nhận cô làm đệ tử.
Lúc Mạnh Tường Đức xoay người lại thì nhìn thấy Thẩm Tĩnh Nguyệt sắc mặt trắng bệch.
Ông vội vàng bước tới đón lấy chiếc vali nhỏ trong tay cô.
Ông nói với trợ lý phía sau: "Cậu đi kiểm tra phòng bệnh trước đi, ghi chép chi tiết tình hình bệnh nhân, lát nữa đưa hồ sơ kiểm tra cho tôi."
"Vâng, bác sĩ Mạnh."
Sau khi trợ lý rời đi, Mạnh Tường Đức đưa Thẩm Tĩnh Nguyệt về phòng khám, đóng cửa lại.
Ông không hỏi tình hình nhà họ Thẩm, cũng không hỏi tại sao cô lại xách hành lý đến tìm ông.
Mà việc đầu tiên là bắt mạch cho cô.
Mạch tượng hư phù, trệ sáp.
Còn tệ hơn tình trạng lần trước cô đến bệnh viện.
"Nguyệt Nguyệt, có phải người nhà họ Thẩm lại ngược đãi con không? Con mang hành lý tới đây là định nằm viện sao?"
Trong lúc hỏi, ông pha một cốc nước đường đỏ, đưa cho Thẩm Tĩnh Nguyệt.
Nước đường không nóng, Thẩm Tĩnh Nguyệt uống một hơi cạn sạch.
Sắc mặt trắng bệch dần dần có chút huyết sắc.
Cô không trả lời câu hỏi của Mạnh Tường Đức, giơ tay vuốt phẳng nếp nhăn giữa mày ông, nở nụ cười rạng rỡ:
"Sư phụ, con nhớ người quá."
Kiếp trước, sau khi cô gõ chuông niêm yết cổ phiếu ở Hải Thành, chuẩn bị về Kinh Thành ăn mừng cùng sư phụ thì lại chết vì tai nạn xe hơi.
Nếu sư phụ biết tin cô chết, không biết sẽ đau lòng đến mức nào.
May mà cô đã trọng sinh, tất cả đều có thể làm lại từ đầu.
Kiếp này, cô nhất định sẽ sống thật tốt, phụng dưỡng sư phụ không con không cái đến cuối đời!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


