Cô đương nhiên không tin lời nói một phía của Thẩm Tĩnh Âm.
Nhưng có thể khiến cho người chị cả thông minh khéo miệng phải ngậm bồ hòn, chứng tỏ người nhà họ Cố cũng chẳng dễ chung đụng.
Nghĩ đến đây, Thẩm Tĩnh Nguyệt xách chiếc vali nhỏ đứng dậy.
Cô định đến Bệnh viện Đông y một chuyến, tìm sư phụ nghe ngóng tình hình nhà họ Cố.
Trước khi đi, cô quay người bước vào nhà họ Thẩm, muốn nhờ chị dâu cả chuyển lời cho mẹ một tiếng, tránh để bà về không tìm thấy người.
Cô vừa bước vào phòng khách, Thẩm Bách Ngạn đã hừ lạnh một tiếng đầy mỉa mai.
"Ây da, Cố tiểu thư ghé thăm, có việc gì quý hóa đây?"
Trương Mạn Lệ vội vàng bước tới.
"Nguyệt Nguyệt, đừng nghe anh cả em nói, bên ngoài trời nóng, em cứ ở trong nhà đi."
Thẩm Bách Ngạn bị làm cho mất mặt, giọng điệu trở nên gay gắt.
"Cái nhà này từ bao giờ đến lượt cô lên tiếng vậy?"
Nụ cười trên mặt Trương Mạn Lệ cứng đờ, tay chân có chút luống cuống.
Thẩm Tĩnh Nguyệt nhìn Thẩm Bách Ngạn chỉ biết ra oai trong nhà, bèn nói một câu vừa thực tế vừa như xát muối vào tim.
"Anh cả, nếu anh muốn ly hôn thì cứ nói lời khó nghe thêm chút nữa, ép chị dâu bỏ đi trước khi hạ phóng. Còn nếu anh không muốn ly hôn thì hãy đối xử tốt với chị dâu một chút, nếu không sau khi hạ phóng sẽ chẳng còn ai làm việc giúp anh đâu."
Trương Mạn Lệ lập tức nhận ra Thẩm Tĩnh Nguyệt đang nhắc khéo mình.
Hiện giờ là cô trèo cao nhà họ Thẩm nhưng sau khi hạ phóng, sẽ là người nhà họ Thẩm phải cầu cạnh cô.
Cô đưa mắt nhìn Thẩm Tĩnh Nguyệt, ra hiệu đã hiểu ẩn ý trong lời nói của cô em chồng.
Thẩm Bách Ngạn liếc thấy vậy, sắc mặt khẽ biến, gầm lên với Thẩm Tĩnh Nguyệt.
"Cô đừng có ở đây mà châm ngòi ly gián! Nhà họ Thẩm không hoan nghênh cô, đi mau!"
Nói xong, anh ta kéo Trương Mạn Lệ lên lầu.
Đồng thời trong lòng cũng thầm thắc mắc: Con nhỏ em út trước kia im như hến, sao bây giờ lại khéo ăn khéo nói thế nhỉ?
Thẩm Tĩnh Nguyệt gọi với theo bóng lưng Trương Mạn Lệ: "Chị dâu cả, người em hơi khó chịu, phải đến chỗ sư phụ một chuyến, đợi mẹ về chị nhắn với bà ấy một tiếng nhé."
Trương Mạn Lệ muốn hỏi han vài câu nhưng lại bị Thẩm Bách Ngạn kéo mạnh lên lầu.
"Được."
Cô vừa dứt lời thì bóng dáng đã khuất sau góc cầu thang.
Thẩm Tĩnh Nguyệt quay người định rời đi thì bị Thẩm Tĩnh Âm vừa xuất hiện ở đầu cầu thang gọi giật lại.
"Đứng lại."
Cô ta rảo bước xuống lầu, nhìn chằm chằm vào mắt Thẩm Tĩnh Nguyệt.
Hành động khác thường hôm nay của cô khiến kẻ trọng sinh như Thẩm Tĩnh Âm nảy sinh cảnh giác, chạy tới thăm dò cũng là chuyện hợp tình hợp lý.
"Chị à, tôi chỉ ít nói chứ không phải ngu, tranh thủ lợi ích cho bản thân thì có vấn đề gì? Ngược lại là chị đấy, rõ ràng chị em mình chẳng có tình cảm gì, vậy mà chị lại muốn thay tôi đi hạ phóng chịu khổ, chẳng lẽ đến nhà họ Cố là vào đầm rồng hang hổ sao?"
Thẩm Tĩnh Âm không thể nhìn ra điều gì từ ánh mắt của Thẩm Tĩnh Nguyệt.
Biết thăm dò vô ích, cô ta nở nụ cười đầy ác ý.
"Nhà họ Cố là đầm rồng hang hổ hay là chốn bồng lai tiên cảnh, em cứ đích thân đến trải nghiệm thử chẳng phải sẽ biết sao."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)