Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nhưng cũng không kịp che dấu gì thì một chén mỳ bốc hơi nóng, thơm ngào ngạt đã được đặt ngay trước mặt.
Anh bị mùi thơm mê hoặc, không nhịn nổi nhìn lại. Chỉ thấy giữa bát là một nắm mỳ nhỏ như sợi bạc nằm đó, nước canh trong trẻo, bề mặt hiện lên ít váng mỡ, trong đó còn điểm xuyết hành hoa xanh nhạt.
Trong mắt Thẩm Phụng, từ trước tới giờ, ăn cơm là chuyện chỉ để lấp đầy bụng, không có gì là ăn ngon hay không ngon, chỉ khác biệt là ăn có chất hay không thôi.
Huống chi đây chỉ là một chén mỳ chay không dầu.
Nhưng rõ ràng anh đã ăn hết nửa phần sủi cao nhân thịt trắng và thì là, cũng không đến mức bụng đói kêu vang, cổ họng lại không thể khống chế, bắt đầu nuốt nước bọt với bát mỳ trắng tỏa ra đầy mùi thơm tươi ngon này.
Anh phải cố nén lắm mới không gây mất hình tượng.
Anh không nén nổi, dù canh nóng hầm hập vẫn uống, nếm được mùi thơm tươi ngon của nấm và mùi thịt trong canh đặc mới có, toàn bộ cổ họng đều là mùi vị thỏa mãn.
Sao có thể ngon như vậy?
Anh cũng không kịp nghĩ là Triệu Uyển Hương quá khiêm tốn hay bác gái quản lý khu tập thể cung cấp gia vị đặc thù gì đó, lại cúi đầu xuống, ăn đến đầu đầy mồ hôi, nhẹ nhàng vui vẻ.
Triệu Uyển Hương vẫn luôn ngồi cách đó không xa nhìn anh. Thấy người đàn ông ăn muốn ngừng không được, chóp mũi và trán đều toát mồ hôi mịn, cô rất vui, nhưng dù vui, dần dần trong đáy lòng lại hiện lên sự chua xót.
Mặc dù nói nước cốt của bát mỳ này là dùng mười mấy loại nguyên liệu nấu ăn, bao gồm xương heo, gà mái già, chân giò hun khói Kim Hoa, hoa trùng thảo, tùng nhung, nấu mấy giờ mới thành, cho sợi mỳ gì vào ăn vẫn rất ngon, nhưng trong thời đại tương lai có thể ăn no uống đủ, nó cũng chỉ là một bữa cơm bình thường.
Mà ở những năm này, trong mắt Thẩm Phụng thiếu thốn vật chất trường kỳ, thứ này không khác gì một món đồ tinh tế xa xỉ, quý giá vô cùng.
Triệu Uyển Hương không tránh được suy nghĩ, dựa theo tác phong vẫn luôn gian khổ mộc mạc của Thẩm đại ca, cùng với tính tình bận rộn hoàn toàn không để ý tới thân thể của anh, đã bao lâu rồi anh không ngồi xuống, sung sướng thoải mái ăn một chén mỳ nóng như vậy?
Thẩm Phụng ăn xong rất nhanh. Một chén mỳ nóng hầm hập xuống bụng, toàn thân ấm áp từ đầu đến chân. Loại cảm giác ấm áp thỏa mãn này, ăn sủi cảo khô khan hoàn toàn không sánh nổi.
Mồ hôi trên người anh thấm ướt cả cổ áo đã giặt trắng bệch, cảm thấy mệt mỏi toàn thân bị quét sạch, cả người đều đầy tinh thần.
Anh đặt cái cát không xuống một bên, nhìn về phía Triệu Uyển Hương.
Triệu Uyển Hương cũng hoàn hồn, đưa một cái khăn tay tới, thấy gò má và đôi môi vốn tái nhợt kia đã hồng lên không ít, không nén nổi nở nụ cười.
Thẩm Phụng nhìn thấy nụ cười của cô, nghiêng mặt qua, yên lặng nhận khăn tay lau môi, lau mồ hôi trên trán và chóp mũi.
Anh cụp mắt xuống, không quên nói với cô: "Em nấu nướng rất giỏi, mỳ và canh đều rất ngon."
Triệu Uyển Hương cười: "Cám ơn anh Thẩm đã động viên."
Nụ cười và ánh mắt của cô khiến người ta khó có thể bỏ qua.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)