Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Đúng là Thẩm Phụng.
Triệu Uyển Hương không nghĩ tới anh lại tới sớm như này, còn mặc đồ nghiêm túc như vậy, có lẽ đây là một dấu hiệu tốt, sự lo lắng trong lòng cô bỗng chốc biến mất toàn bộ.
Cô cong cong khóe môi, vẫy tay với anh: "Anh Thẩm.”
Thẩm Phụng đứng yên, chỉ chờ ở đó khẽ gật đầu.
Triệu Uyển Hương biết anh luôn luôn ít nói, cũng không thèm để ý, chỉ là nhớ tới từ “vừa đẹp vừa ngầu” trong tương lai thì cảm thấy như đang miêu tả người đàn ông trước mắt.
Nụ cười trên mặt cô càng thêm tươi hơn.
Thẩm Phụng mượn khoảng cách giữa hai người mới dám quang minh chính đại đánh giá cô.
Anh nhớ rõ lần gặp hai năm trước, cô mười tám tuổi, buộc hai bím tóc, dáng vẻ gầy yếu thanh tú, cúi đầu chào hỏi anh, giọng nói rất nhỏ, toàn thân ngoại trừ bất động thì cũng tràn ngập xa cách và khẩn trương. Khi đó quần áo cô mặc trên người cũng là quần áo không vừa, áo cũ nát rộng thùng thình, ống quần ngắn kéo lên một đoạn, trên giày rách vài lỗ nhỏ.
Hình như ở nhà không ai thương cô.
Lúc đó cô hoàn toàn khác so với cô bé thông minh tinh quái khi mẹ cô còn sống.
Nhưng lần này, chỉ mới hai năm không gặp, trên người cô không còn sự nhát gan vì bị bắt nạt quanh năm nữa, thay vào đó là bóng dáng cô bé linh động của trước kia.
Dáng người cao cao, chân tay nõn nà, yểu điệu ngọc nữ, một khuôn mặt trái xoan, làn da trắng nõn, mắt hạnh má đào, lúc cười rộ lên tựa như từ trong ra ngoài đều biến thành một người khác, trở thành một người vô cùng có sức hút.
“Anh Thẩm.”
Triệu Uyển Hương đi tới, vẫy vẫy tay gọi anh.
Lúc này Thẩm Phụng mới phát hiện mình thất thần, đột nhiên phải đối diện với cặp mắt cười sáng lấp lánh kia khiến mặt anh trong phút chốc nóng bừng lên.
Anh giơ tay đè lên vành nón để che đi khuôn mặt đỏ ửng của mình, tầm mắt nhanh chóng rời khỏi nụ cười có chút chói mắt của cô, rơi vào hai túi hành lý lớn trên xe cút kít bên cạnh.
“Trả rồi.”
Thẩm Phụng đem hộp nhôm và túi xách màu xanh lá cây trong tay mình cho cô, giúp cô lấy hành lý xuống, hai tay trái phải mỗi tay cầm một túi, vì sợ hành lý của cô bị dính bùn trên mặt đất nên hai cánh tay anh dùng sức nâng lên, sau đó sải bước đi vào trong.
Khi vào cửa phòng.
Triệu Uyển Hương ở phía sau nói: "Anh Thẩm, anh không tò mò bên trong có thứ gì sao?”
“... Đều là của hồi môn của em.”
Thẩm Phụng đang định đặt đồ xuống, không nghĩ tới cô sẽ nói ra lời này, hai chân anh lảo đảo, thiếu chút nữa ngã theo hành lý.
Thẩm Phụng bị một câu nói đùa của Triệu Uyển Hương làm cho đỏ mặt, sau khi buông hành lý xuống, vì che giấu sắc đỏ nên anh quay lưng lại, yên lặng lấy đồ từ trong túi xách của mình ra.
Triệu Uyển Hương nhân lúc này, len lén lấy dép lê da trâu tối hôm qua đi ở trong phòng ra, một cước đá vào gầm giường, sủi cảo tôm và cháo ngũ cốc sữa tươi cũng ở bên trong.
Khi cô sống lại lần nữa vẫn còn mang theo thói quen ở thế giới kia, mà căn phòng khách sạn này cũng chỉ có mình cô ở, cô cũng không nghĩ đến Thẩm Phụng sẽ tới sớm như vậy, hiện tại có thể buông lỏng cảnh giác rồi.
May mắn trên đường toàn là bùn đất, lúc ra cửa cô vẫn mang đôi giày vải hoa vừa bẩn vừa ướt ngày hôm qua, quần áo phơi không nhiều lắm cũng không thay.
Làm xong cô thở phào nhẹ nhõm, mới đi qua nói: "Anh Thẩm, anh…”
Tiếng nói dừng lại.
Cô nhìn thấy Thẩm Phụng lấy từ trong túi xách ra một đôi giày vải nhung màu lam có gót, một chiếc áo sơ mi bằng vải polyester, còn có một chiếc quần dài, đều là đồ mới, kiểu dáng cũng là mốt nhất hiện nay.
“Mua cho em đấy.”
Thẩm Phụng đẩy đồ vật về phía tay cô.
Triệu Uyển Hương có chút không thể tin được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
