Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Triệu Đức Đệ hất cầm nói: “Vẫn không tìm được”.
Tưởng Hướng Vanh nghiêng đầu châm điếu thuốc, hút một hơi nhả khói híp mắt hỏi: “Sao đó thì sao?”
Triệu Đức Đệ vội vàng giữ chặt tay lái: “Chú đừng đi, tôi còn chưa nói xong!”
Trên mặt Tưởng Hướng Vanh có chút không kiên nhẫn: “Có chuyện thì để mẹ cô tới tìm tôi, cô mới bao nhiêu tuổi mà đã xen vào chuyện người lớn rồi”.
“Tôi mười chín, so với Triệu Uyển Hương chỉ nhỏ hơn một tuổi, sinh vào tháng tư qua mấy ngày nữa là sinh nhật hai mươi rồi!”
Hăng hái chưa?
Tưởng Hướng Vanh nhìn cô ta cười như không, cảm thấy có chút thú vị liền không vội đi, dừng lại hỏi: “Nói đi, cản tôi lại là cô muốn làm gì.”
“Tôi muốn gả cho chú!”
Triệu Đức Đệ sốt ruột thốt ra nói xong mới thấy xấu hổ, sống chết không rụt rè cứ như vậy sững sờ nhìn Tưởng Hướng Vanh.
Tưởng Hướng Vanh sửng sốt, sau đó giống như vừa nghe được chuyện cười, cười lớn hỏi: “Cô có biết bây giờ là mấy giờ không?”
Triệu Đức Đệ đỏ mặt, tức giận nói: “Chú đeo đồng hồ thì tự mà xem, dù sao thì cũng gần trưa rồi!”.
Tưởng Hướng Vanh cười vừa cầm điếu thuốc không vững tàn thuốc rơi xuống, hắn búng tàn nói: “Cô cũng biết hiện tại là ban ngày?”
“Cô đang nằm mơ giữa ban ngày?”
Hắn dụi tắt điếu thuốc, khoa tay múa chân nói: “Cô có đẹp như Triệu Uyển Hương không mà muốn gả cho tôi, định làm thùng rác tôi thu về để tái chế sao?”
Nói xong đạp xe chạy qua Triệu Đức Đệ chạy đi mất, rất giống đang chạy trối chết.
Triệu Đức Đệ muốn bắt hắn lại đã muộn, tức giận đến nóng cả mặt giẫm vài cái trên mặt đất cho bỏ tức mới cam lòng rời đi.
Cô ta vừa đi vừa mắng: “Cái quái gì vậy, lại dám chê tôi xấu, chú không nhìn lại bản thân mình có thể làm cha của tôi rồi, đến lúc già không đi nổi còn không phải tôi chăm sóc sao?”
“Đồ khốn, đồ khốn nạn!”
Cô ta càng mắng càng chắc rằng Tưởng Hướng Vanh là một người đàn ông không biết xấu hổ, vậy thì càng phải liều mạng quấn lấy hắn mới được.
Cô không tin là hắn vẫn không đồng ý!
Những gì sau đó Triệu Đức Đệ làm cũng thực là khiến người khác chú ý.
Không tới hai ngày sau lan truyền tin chuyện xưởng trưởng Tưởng bị một cô bé quấn lấy đã làm xôn xao khắp xưởng bột mì và mọi người trong thôn điều biết.
Trong phòng làm việc người của cục Thủy lợi cũng đang bàn luận chuyện này.
“Tôi nói mấy người không tin nhưng đây là chuyện của mấy ngày trước. Bà vợ kế ép đứa con gái của vợ cũ đi lấy xưởng trưởng nhà xưởng, cuối cùng ép đến mức đứa con gái đó bỏ nhà đi trốn!”
“Cái gì có phải là bà vợ và hai đứa con gái dọn sạch đồ trong nhà rồi mang theo của hồi môn chạy trốn không?”
“Đúng đúng đúng, chính là nhà đó, hai đứa con gái thứ hai và thứ ba là vợ kế sau này đưa tới đây là con ruột của bà ta. Muốn nói cũng là bà ta làm nhiều chuyện xấu báo ứng đến rồi, ép đến mức làm cho con gái vợ trước không thể chịu được trốn đi, kết quả không ngờ con gái ruột thứ ba của bà ta vội vàng muốn gả cho xưởng trưởng Tưởng người ta, lần này không phải làm bà ta tức chết sao?”
“Đứa con gái đó của bà ta không biết giống ai lá gan cũng lớn, trắng trợn đo theo đuổi đàn ông dọa cho xưởng trưởng Tưởng mấy hôm nay không dám ra khỏi nhà!”
“Không biết bà ta dạy con thế nào mà làm ra chuyện như vậy không cần mặt mũi nữa sao? Thật vô đạo đức…”
… …
Mẹ của Thẩm Phụng là Lữ Chi Mai xin nghỉ hơn nửa tháng để chăm sóc con gái lớn vừa sinh xong, hôm nay về lại đơn vị báo cáo vừa tới văn phòng nghe mọi người nói chuyện sôi nổi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
