Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

[Thập niên 70]: Trọng Sinh Bảo Vệ Anh Chồng Quân Nhân Chương 20

Cài Đặt

Chương 20

Nhưng cô đã trải qua mấy thế giới, đợi lâu như vậy, chờ mong nhất không phải là giờ khắc hai người gặp mặt sao?

Xe tải chạy qua màn đêm tối yên tĩnh, trước mắt cô gần như không có một chút ánh sáng, bên tai ngoại trừ tiếng thở ngủ say của những người bên cạnh là tiếng vang, tiếng gió thỉnh thoảng ngang qua “dong – dong” cũng không nghe thấy gì nữa.

Vì thế các giác quan của cô trở nên rất nhạy cảm.

Cô có thể cảm nhận được Thẩm Phụng đang khẩn trương, thậm chí là khẩn trương hơn cả cô nữa, cơ bắp trên cánh tay trở nên căng cứng nhiệt độ trên cơ thể cũng trở nên nóng hơn.

Anh vẫn im lặng không lên tiếng.

Sự trầm mặc dần lan rộng, giống như một tấm lưới vô hình đang giằng co trong thùng xe chật chội quấn lấy anh, cũng vây lấy Triệu Uyển Hương.

Triệu Uyển Hương nhịn không được quay đầu lại nhìn, chỉ có thể trong bóng tối nhìn thấy bóng đen của anh.

Cô nhẹ giọng gọi: “Anh Thẩm?”

Thẩm Phụng dường như mới hoàn hồn, căng thẳng trả lời: “Em vừa nói gì?”

Triệu Uyển Hương biết mình nói ngay lúc này là rất đường đột nhưng cô không có lý do gì để chùn bước, vẫn quyết định nói ra suy nghĩ của mình.

Cô cảm giác được trong bóng tối anh đang nhìn cô, không khỏi nuốt nước miếng một phen, sau đó mạnh dạn nói: “Em nói, em tới là muốn gả cho anh”.

Có lẽ do lo lắng lần nữa khi thấy anh lại im lặng hồi lâu, cô lập tức nói: “Hay là… Bây giờ anh đã có đối tượng?”

“Không có”.

Lần này Thẩm Phụng nhanh chóng lên tiếng.

Triệu Uyển Hương đương nhiên biết anh không có, nhưng nghe chính miệng anh phủ nhận không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Cô cảm giác được tầm mắt của anh không rời đi vẫn đang nhìn cô, thử nghiêng người về phía anh nhưng khi nhìn lại lần nữa, phát hiện ngay lập tức anh đã thu lại ánh mắt.

Triệu Uyển Hương: “…”

Triệu Uyển Hương thoáng cái đã quên mình định nói gì.

May là Thẩm Phụng rất nhanh nói chuyện phá vỡ sự bế tắc này, anh hỏi: “Trong nhà đã xảy ra chuyện gì?”

Triệu Uyển Hương hời hợt trả lời: “Không tính là có chuyện, ba em đến nông thôn cải tạo”.

Lời vừa nói xong, ánh mắt Thẩm Phụng lại nhìn tới: “Họ lại làm khó em à?”

Anh vẫn luôn biết cô ở nhà sống không tốt, bình thường hay gửi phiếu lương thực bảo cô cất kỹ, cũng hết sức giúp đỡ để cô sống tốt hơn một chút, cho nên anh hỏi điều này cũng không có gì ngạc nhiên.

Nhưng Triệu Uyển Hương không muốn lại cùng anh tiếp tục vòng vo, nói: “Anh Thẩm, cảm ơn anh luôn giúp đỡ em nhiều năm như vậy. Em, em rất thích anh, rất muốn ở bên cạnh anh, quan tâm anh. Lời nói vừa rồi cũng không phải do nhất thời mà nói ra, em cũng đã suy nghĩ rất cặn kẽ, hy vọng anh suy nghĩ lại một chút, cho em câu trả lời thỏa đáng”.

Triệu Uyển Hương sau khi nói xong một tràng, không hiểu sao có dự cảm không tốt.

Quả nhiên bên trong xe lại lâm vào một khoảng lặng.

Cô không đợi Thẩm Phùng trả lời.

Sau đó xe dừng lại một lần Thẩm Phụng lấy túi xách của cô ý định muốn đưa cô đến nhà khách.

Anh giải thích: “Lúc anh đi ra thì trong quân rất loạn, đêm hôm khuya khoắt không tiện sắp xếp chỗ ở cho em tối nay em ở tạm nhà khách trước”.

Triệu Uyển Hương không biết anh có đang lấy lý do này làm cớ hay không, có thể lại chuẩn bị đem cô ra xe lửa trở về.

Cô không khỏi hoài nghi quyết định ban đầu của mình là đúng hay sai, đối mặt với gương mặt không chút thái độ của Thẩm Phụng, cô chỉ cảm thấy sự kỳ vọng và nhiệt huyết mà mình tích lũy bấy lâu giống như bị tạt một gáo nước lạnh làm cô tỉnh lại.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc