Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ngay cả chuyện Triệu Mai Mai nói giúp Triệu Uyển Hương trước mặt công an, bà cũng chưa nói nhắc tới.
Trong lòng bà chỉ có một việc, đừng để bà bắt được cơ hội, bằng không tuyệt đối không tha cho con khốn Triệu Ngọc Lan nhân lúc cháy nhà hôi của kia!
Bà tức giận tới toàn thân không kiếm nổi chút sức lực, cũng không quản hai đứa con gái còn đói bụng hay không, trực tiếp quay đầu về phòng ngủ.
Gần mười giờ tối, đột nhiên cửa phòng bị gõ vang.
Lý Phượng Hoa vốn đã buồn tới ngủ không yên, nghe tiếng tiếng gõ cửa ngắt quãng chỉ thấy càng bực bội khó chịu, nhưng cũng không biết bên ngoài là ai. Bà không dám làm xằng bậy, chỉ có thể cố đi ra mở cửa.
Cửa mở, bên ngoài rõ ràng là tâm phúc Tưởng Hướng Vanh.
Lý Phượng Hoa lập tức luống cuống.
Xế chiều Tưởng Hướng Vanh bị công an vặn hỏi, trở lại xưởng lại nhận được điện thoại của lãnh đạo Lý Phượng Hoa, sau đó tiếp tục bị lãnh đạo của bản thân trách mắng mấy câu.
Người bình thường nếu gặp những chuyện này thì tâm tư tán gái vốn nên dừng lại, ít nhất một thời gian phải cụp đuôi làm người.
Nhưng Tưởng Hướng Vanh thì không.
Hắn suy nghĩ kỹ lại, chuyện này nếu đã nói ra ngoài, ngoài việc tổn hại thanh danh cũng không tạo thành tổn thương thực chất gì cho hắn. Thanh danh đối với một người đàn ông chừng bốn mươi tuổi nói nhỏ không nhỏ, nói lớn cũng không chắc bao nhiêu. Dù sao bốn mươi năm qua cũng gặp đủ nhiều chuyện, trong lòng nghĩ thoáng hơn, da mặt cũng dày hơn.
Cuối cùng không phải là hắn muốn kết hôn với một bà xã như hoa như ngọc thôi sao?
Bà vợ trước của hắn bị liệt nhiều năm như vậy rồi, mười mấy năm hắn cho bảo mẫu hầu hạ tận tâm hết sức, bên ngoài cũng không trêu chọc bao nhiêu hoa hoa cỏ cỏ, thật vất vả mới chịu đựng được tới khi vợ không còn, sao lại không thể cưới một người trẻ tuổi để bù đắp một chút cho nửa đời sau của mình chứ?
Đạo lý này nói ra, là đàn ông đều hiểu.
Hắn càng nghĩ càng cảm thấy oan ức, nghĩ tới sau đó, kiên quyết cho rằng mình là một người bị hại, vô cùng khổ.
Lý Phượng Hoa không chỉ làm hỏng chuyện hôn nhân của hắn, còn làm cho danh tiếng hắn hỏng hết. Hắn không thể gióng trống khua chiêng tới cửa nói lý lẽ, còn không thể cho bà ta nếm chút mùi đau khổ à?
Dù sao hắn không dễ chịu thì bà ta cũng đừng mong yên lành.
Việc này không thể cho qua dễ thế được.
Buổi tối hắn liền cho tâm phúc truyền lời tới nhà họ Triệu.
"Bà xem, bây giờ Triệu Uyển Hương là vợ của xưởng trưởng chúng tôi rồi. Cô ấy trốn nhà đi, xưởng trưởng của chúng tôi cũng cảm thấy thương tiếc sâu sắc. Nhưng bên nhà các người lại mãi vẫn không tìm được người trở về, còn để xưởng trưởng chúng tôi bỏ qua ngày đẹp nhất à?"
Tưởng Hướng Vanh phái người tới nói như vậy.
Vẻ tươi cười trên mặt Lý Phượng Hoa liền không thể duy trì nổi. Ý tứ trong lời nói của đối phương không thể rõ hơn. Nhưng Triệu Uyển Hương chạy rồi, bà đi đâu tìm người cho xưởng trưởng họ Tưởng đây?
Bà không thể làm gì khác hơn là rặn ra hai giọt nước mắt, giả vờ lơ mơ, nói: "Tôi cũng không ngờ cô lại bỏ chạy, còn mang hết tài sản nhà tôi đi. Nhà chúng tôi cũng giống như Tưởng xưởng trưởng, bị tổn thất nghiêm trọng. Tuy nhiên anh về nói cho Tưởng xưởng trưởng yên tâm, nhất định tôi sẽ trả lại lễ hỏi và tiền sính lễ đầy đủ..."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)