Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Bị áp giải trong đó có một người mặc quần áo màu xám lam. Triệu Uyển Hương liếc mắt một cái đã nhận ra đây chính là người suýt nữa trộm đồ của cô.
Chỉ chốc lát sau trong xe lửa liền phát thanh sự kiện băng trộm vừa rồi, cũng nhắc nhở mọi người chú ý hành lý.
Triệu Uyển Hương không khỏi sinh lòng kính trọng đối với hành vi bắt giữ thành công của chị gái khi gặp cướp còn bình tĩnh nhắc nhở người xung quanh, đồng thời bĩnh tĩnh thông báo cho nhân viên tàu lửa biết.
Hơn nữa chị gái còn dạy ra hai đứa nhỏ rất thông minh, quả là một người phụ nữ không đơn giản.
Suy đoán của Triệu Uyển Hương không bao lâu đã được xác minh.
Chị gái vì ngượng ngùng con mình ăn đồ Triệu Uyển Hương, liền từ trong một hộp cơm nhôm lấy trứng gà ra bóc cho cô ăn, vừa nói chuyện phiếm tiết lộ mình thuộc quân đội.
Mấy năm trước biên thuỳ Tây Nam do các nông trường thành lập binh đoàn xây dựng sản xuất. Chồng cô ấy từ bộ đội điều qua, hưởng ứng quốc gia kêu gọi đóng quân phòng thủ biên cương, bảo vệ biên cương.
Đoàn trường được thiết lập tại một địa phương trực thuộc tỉnh Tây Nam này.
Triệu Uyển Hương cảm xúc phập phồng, chồng của chị gái rất giống Thẩm Phụng. Mấy năm trước Thẩm Phụng cũng bị điều đến nơi này làm một binh đoàn nông trường.
"Lần này tôi mang bọn nhỏ về nhà mẹ đẻ ở một thời gian ngắn, lại bận chuyện nông trường, sốt ruột chạy trở về."
Chị gái nói xong liền đưa quả trứng gà đã bóc vỏ cho, dò hỏi: "Em thì sao, công việc của em thế nào?"
Con gái hay ngại ngùng, cô cũng không hỏi nhiều, cười cười rồi nói sang chuyện khác, sau đó cũng theo hoàn cảnh xung quanh, dần dần yên tĩnh lại, ôm hai con trai ngủ thiếp đi.
Triệu Uyển Hương thấy chị gái và hai đứa nhỏ đã ngủ ngon, lúc này rơi vào hồi ức với Thẩm Phụng...
Lý Phượng Hoa khóc lóc than thở với lãnh đạo đơn vị, kiểm điểm việc bình thường mình không quan tâm nhiều tới Triệu Uyển Hương, nhưng kiên quyết không thừa nhận việc "cưỡng ép kết hôn".
Các lãnh đạo bị bức bách, trong tay chỉ có mỗi một phong thư tố cáo, bản thân Triệu Uyển Hương lại không có mặt. Mà cái mũ "cưỡng ép kết hôn" lớn như vậy, liên quan tới xưởng trưởng xưởng bột mỳ Tưởng Hướng Vanh, thế nên trước tiên phê bình nghiêm khắc, giáo dục bà một hồi, để bà ta mau chóng tìm được Triệu Uyển Hương, phòng ngừa việc đang yên đang lành mà một cô gái rời nhà trốn đi, gặp phải chuyện không may gì.
Lý Phượng Hoa cám ơn các lãnh đạo, trở về nhà.
Bên ngoài trời đã tối đen, đầu hành lang khu tập thể đơn vị khói mù mịt, mỗi nhà đều đang bận rộn nhóm bếp nấu cơm. Bên ngoài người đến người đi, chính là thời điểm đông đúc.
Lý Phượng Hoa biết chuyện xấu nhà mình chắc đã truyền đi ồn ào huyên náo, cũng rất chột dạ mất mặt, đi không dám dừng lại chút nào, cúi đầu vội vàng tiến về phía cửa nhà.
Kết quả là sợ cái gì đến cái đó. Đám hàng xóm cũ này dù lúc lão Triệu bị phá sản cũng không ai chê trách gì, lần này chẳng những chỉ chỉ trỏ trỏ bà, cười nhạo châm chọc, còn nhổ nước bọt, mắng mẹ kế không có người nào tốt, mắng bà không bằng cầm thú!
Bình thường Lý Phượng Hoa cũng là một người ghê gớm, cãi nhau giật tóc với người ta không thành vấn đề, nhưng lúc này biết mình đã trở thành cái đích cho mọi chỉ trích, cho nên không dám nhiều lời, chỉ im lặng chịu đựng!
Trong lòng bà ta lôi Triệu Uyển Hương mắng một ngàn tám trăm lần, trốn về nhà rồi liền đóng cửa lại, tức không chịu nổi, vẻ mặt oán giận mắng đám hàng xóm miệng chó không mọc được ngà voi. Đám không biết xấu hổ này, là cái loại này loại kia, đủ lời khó nghe, mắng tới miệng sùi bọt mép mới không cam lòng xoay người rời đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
