Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Cố Tử Ý không ngờ tin tức lại truyền đến nhanh như vậy, lại còn thay đổi phiên bản liên tục. Ngay cả chuyện bụng đứa bé là của ai cũng truyền ra ngoài, xem ra cô vẫn là xem nhẹ năng lực buôn chuyện của những phụ nữ nông thôn.
Tuy nhiên, hiện tại vẫn phải lo trước việc ứng phó với mẹ cô.
Cố Tử Ý trấn an mẹ cô một chút, sau đó bất đắc dĩ nói: "Mẹ, mẹ còn không biết con là người như thế nào sao? Con có thể coi trọng tên tiểu bạch kiểm kia à? Huống hồ hiện tại hắn có thể trở về thành không còn chưa biết. Con gái của mẹ không ngốc đâu."
Mẹ Cố cũng là vừa tức giận, bây giờ lại bình tĩnh lại, cũng cảm thấy mình suy nghĩ nhiều. Con gái mình vốn là người tranh cường háo thắng, sao có thể bỏ qua việc làm dâu nhà quan để đi tìm một tiểu bạch kiểm chứ?
"Vậy con nói xem, người trong thôn sao nói hai người gần đây đi lại rất gần? Chẳng lẽ người ta đều nhìn lầm rồi sao?"
Lý do này Cố Tử Ý đã nghĩ ra tối hôm qua rồi, may mà hiện tại nguyên chủ vẫn chưa xảy ra chuyện gì với Vương Dương, còn kịp thời cứu vãn.
"Con không phải là nghĩ hiện tại ở nhà cũng không có việc gì làm sao, muốn mượn Vương thanh niên trí thức mấy cuốn sách, ai biết sẽ bị truyền thành như vậy!" Nói xong, Cố Tử Ý còn trưng ra vẻ mặt bất đắc dĩ và tức giận.
Mẹ Cố suy nghĩ lại cũng thấy đúng, cả đội thanh niên trí thức cũng chỉ nghe nói cái này Vương thanh niên trí thức học vấn cao, ngày thường cũng thích học tập. Những thanh niên trí thức khác xuống nông thôn nhiều năm như vậy, rất nhiều đều bỏ cuộc, tri thức cũng đều hoang phế!
Nghĩ vậy, mẹ Cố hơi tức giận nói: "Lát nữa mẹ nhất định sẽ đi nói chuyện với mấy bà ba hoa kia, ngày nào cũng chỉ biết bàn tán chuyện nhà này nhà kia!"
Cố Tử Ý không tức giận như mẹ cô, dù sao thập niên 70 ở nông thôn cũng không có gì giải trí, thú vui duy nhất cũng chỉ là những chuyện nam nữ buôn chuyện.
Cố Tử Ý cười đùa chuyển đề tài, hỏi mẹ cô hôm nay mang theo gì.
Mẹ Cố xốc vải che trên rổ lên, bên trong bày ngay ngắn hai mươi quả trứng gà, phía dưới còn có một lớp bố lót.
Dù sao Cố gia cũng có con cháu, đứa lớn mười mấy tuổi, đứa nhỏ hai ba tuổi, đều đang trong giai đoạn cần dinh dưỡng.
Hơn nữa, anh hai và chị dâu hai rất vất vả mới có được đứa con, Cố Tử Ý cũng không có mặt mũi cùng chị dâu hai tranh dinh dưỡng.
Lại cùng mẹ cô hàn huyên một hồi, thấy trời sắp tối, mẹ cô liền xách giỏ chuẩn bị trở về. Cố Tử Ý nhớ tới con cái nhà anh trai, bảo mẹ cô đợi một lát, chạy về phòng, từ không gian cầm một cân trái cây, một cân đường đỏ, lại cầm hai cân thịt ba chỉ, còn cầm mười cái bánh bao thịt.
Dùng bao gói lại, ra khỏi phòng, thấy mẹ cô đã chờ ở trong sân, lại vào bếp dùng ấm nước quân dụng múc một phích nước ấm.
Ra ngoài liền đưa đồ vật vào tay mẹ cô: “Mẹ, hôm qua vừa vặn lên huyện thành mua chút đồ, mẹ mang về cho bọn nhỏ ăn cho ngọt miệng.”
Mẹ cô ước lượng bao trong tay, khối lượng không nhẹ, liền biết cô con gái phá của này lại tiêu tiền bừa bãi, liền lấy bao nhét trở lại.
Cố Tử Ý tốn rất nhiều công sức mới thuyết phục được mẹ Cố nhận lấy mấy thứ này, không khỏi thầm than trong lòng:
Trước kia ăn Tết lúc chối từ bao lì xì cũng chưa như vậy mệt như vậy.
Cuối cùng mẹ Cố còn không yên tâm hỏi: “Con cầm nhiều như vậy, có cho thông gia bên kia chưa?”
“Đều có đều có! Mẹ đừng lo lắng. Ngày nóng như vậy, ấm nước mẹ cứ cầm khi khát có thể uống, ngày nào đó em trai tới trả lại là được.” Cố Tử Ý tránh nặng tìm nhẹ nói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
