Phòng bếp dù sao cũng rất nguy hiểm, Nhị Bảo cùng Tiểu Bảo lại hiếu động, lỡ như bị thương liền không tốt, Thẩm Y Y khuyên can mãi, từ trong không gian lấy ra mấy viên kẹo sữa đại bạch thỏ, mới dỗ được chúng.
Hai đứa nhỏ đều chưa từng thấy qua kẹo sữa đại bạch thỏ, thèm đến nước miếng chảy ròng, nghe lời cầm kẹo, nhưng không đi ra ngoài mà đứng ở cửa nhìn.
Thẩm Y Y cực kỳ buồn cười, quay lại nhìn thấy ánh mắt liếc trộm của Đại Bảo, tự tay lột một viên bỏ vào trong miệng của cậu bé “Đại Bảo, há mồm nào, ăn ngon không?”
“Ngon ạ!” Đại Bảo bởi vì được mẹ đút nên có chút ngượng ngùng.
“Ngoan” Thẩm Y Y sờ sờ đầu của cậu, bởi vì có Đại Bảo hỗ trợ, cô liền tính toán đi nấu đồ ăn.
“Mẹ?” Đại Bảo có chút do dự.
“Hửm?”
“Con có thể xin thêm một viên kẹo nữa được không?”
“Đương nhiên có thể nha, mẹ thấy tay con dơ, cho nên mới chưa đưa cho con”, Thẩm Y Y cho rằng Đại Bảo là thấy hai em trai đều được hai viên, cậu chỉ ăn một viên, sợ cậu bé hiểu lầm nên giải thích thêm một câu.
Lại cầm ra hai viên, tự tay nhét vào trong túi quần áo của cậu bé, “Nể tình Đại Bảo nhóm lửa cho mẹ, mẹ thưởng thêm cho Đại Bảo một viên, nhưng mà không thể ăn nhiều nha, hơn nữa một hồi chúng ta liền ăn cơm, bằng không sẽ sâu răng…”
Đại Bảo thấy mẹ hiểu lầm, vội vàng giải thích, “Không phải, mẹ, con là muốn để dành cho cha ăn, con trước nay chưa từng thấy cha ăn kẹo…”
Yết hầu Thẩm Y Y nghẹn lại, rõ ràng không muốn khóc, nhưng nước mắt lại không ngăn được.
Đại Bảo vừa thấy cô khóc, nóng nảy, “Mẹ, mẹ có phải không muốn con cho cha ăn hay không, vậy con không cho, mẹ đừng khóc.” Cậu bé nghe nói mẹ cũng không thích cha, ngay cả cha cũng nói mẹ không thích ông ấy.
Nhị Bảo Tiểu Bảo đang ăn kẹo ở cửa, vừa nghe, sốt ruột, vội vàng chạy vào, “Mẹ, mẹ đừng khóc!”
“Mẹ không khóc, mẹ chỉ là cao hứng vì các bảo bảo của mẹ hiểu chuyện như vậy”, Thẩm Y Y vội vàng lau nước mắt, từ trong lòng ngực lại lấy ra một nắm kẹo sữa, “Mẹ làm sao lại không muốn cho cha ăn đâu? Nhưng mà đây là mẹ cho các con, các con tự ăn đi, chỗ mẹ còn có rất nhiều, đến lúc đó đều cho cha ăn, được không?”
“Mẹ, thật sao?” Ba đứa nhỏ vội vàng hỏi, “Mẹ cũng thích cha giống như chúng con, muốn để lại kẹo cho cha sao.”
Thẩm Y Y vừa thấy, trong tay từng người bọn họ còn nắm chặt một viên không ăn, cảm động đến rối tinh rối mù, Lý Sâm thật sự dạy bọn nhỏ rất tốt.
“Thật”, cô nói, “Mẹ rất thích cha.”
“Thế…” Đại Bảo lấy hết can đảm, “Mẹ, mẹ có phải sẽ không rời bỏ chúng con với cha hay không?”
Đại Bảo đôi mắt cũng sáng lấp lánh.
Trái tim Thẩm Y Y đều tan chảy, “Được rồi, mau đi ra ăn kẹo đi, mẹ phải bắt đầu nấu cơm.”
Nhị Bảo liền lôi kéo Tiểu Bảo đi ra ngoài, Đại Bảo vẫn như cũ ở trong phòng bếp nhóm lửa.
Thẩm Y Y lấy một quả trứng gà làm canh rong biển, cùng với thịt khô xào khoai tây, lại thêm cá mà Tiểu Bảo vừa mới mang về.
Cá Lý Sâm đã xử lý sẵn, cô chỉ cần rửa một chút liền có thể trực tiếp làm, cho nên không có phí thời gian gì.
Trong không khí tràn ngập mùi thơm, ở rất xa đều ngửi thấy được.
Người tan tầm về nhà ăn cơm trưa đi ngang qua, vốn là đói đến mức bụng đói kêu vang, vừa ngửi được hương vị này thì càng thêm đói bụng.
“Mùi thơm của thịt, nhà ai nấu thịt?” Có người kinh ngạc, thời buổi này mọi người ăn cơm no đều khó, càng đừng nói là ăn thịt, huống chi hiện tại là mùa thu hoạch vụ thu, từng nhà đều vội vàng thu hoạch vụ thu, nhà ai có nhàn rỗi như vậy đi vào trong thành mua thịt?
“Hình như là nhà Lý Sâm”, có người theo mùi hương ngửi được đi qua.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

