Chờ chạy xa một chút, xác nhận Thẩm Y Y không bắt được mình, quay đầu lại hung tợn mắng: “Mụ la sát, không biết xấu hổ, ham ăn biếng làm, bác hai tôi sớm hay muộn gì cũng bỏ cô!”
Thẩm Y Y sắc mặt lạnh lùng, còn chưa kịp nổi giận, ba đứa nhỏ liền tức giận, chống nạnh phản bác: “Mẹ em mới không phải là mụ la sát!”
Trong lòng Thẩm Y Y mềm nhũn.
“Đừng có mẹ mày mẹ mày, cô ta căn bản là không thích chúng mày” Thiết Trụ lớn tiếng nói: “Cô ta rất nhanh sẽ bỏ rơi tụi mày, trở về thành phố qua những ngày lành cuộc sống an ổn, không cần chúng mày…”
“Lý Thiết Trụ!” Thẩm Y Y lạnh mặt, vén tay áo.
Lý Thiết Trụ túng quẫn, một đám người vội tản ra.
“Anh nói bậy!” Nhị Bảo tức giận đuổi theo, bị Thẩm Y Y kéo lại, còn không quên rống lên với bóng dáng Lý Thiết Trụ “Mẹ em mới không phải không cần chúng em, cha em nói mẹ sẽ vĩnh viễn ở bên chúng em.”
“Nhị Bảo!” Thẩm Y Y vội vàng giữ chặt thằng bé, nghe những gì thằng bé nói mà lòng cô chua xót, cô ngồi xổm xuống, mang theo ý cười ôn nhu nhìn cậu “Không cần đuổi theo, đợi lát nữa mẹ đi nhà nó đòi công đạo, để nó không dám chửi mẹ nữa, được không?”
Đây là lần đầu tiên mẹ dựa gần nó như vậy, còn dịu dàng như vậy, Nhị Bảo có chút ngượng ngùng: “Dạ…”
“Ngoan!” Thẩm Y Y thấy mặt thằng bé dính bùn đất, duỗi tay lau cho cậu.
Nhị Bảo càng ngượng ngùng.
Đại Bảo cùng Tiểu Bảo thấy mẹ đối với Nhị Bảo ôn nhu như vậy, tức khắc có chút đỏ mắt.
Tiểu Bảo mới hai tuổi, không giấu được nhiều tâm tư như vậy, ôm cá chạy đến bên cô “Mẹ~ cá cá.”
“Được, cá cá” Thẩm Y Y cười nhận lấy.
“Hắc hắc!” Tiểu Bảo cười rộ lên, lộ ra răng sữa trắng tinh, rất là đáng yêu.
Thẩm Y Y bị sự đáng yêu này làm cho tan chảy, nhịn không được thò lại gần hôn hôn khuôn mặt nhỏ của thằng bé.
Lúc rời đi, Tiểu Bảo ánh mắt sáng lấp lánh nhìn cô, bĩu môi muốn hôn ngược lại cô “moa~”
Thẩm Y Y bị đính đầy nước bọt trên mặt, cô nở nụ cười.
“Mẹ, con cũng muốn!” Nhị Bảo vội vàng sáp lại.
Thẩm Y Y cũng hôn lên mặt cậu một cái, Nhị Bảo học theo Tiểu Bảo, mừng rỡ hôn lại cô.
Mà Đại Bảo trước sau đứng ở khoảng cách không xa không gần, đan ngón tay, mím môi, cậu cũng muốn được mẹ hôn, nhưng cậu là đứa lớn nhất…
“Đại Bảo, lại đây” Thẩm Y Y gọi thằng bé.
Đại Bảo không ngờ mẹ lại gọi mình, mở to hai mắt nhìn, ngượng ngùng đi qua “Mẹ?”
“Moa!”
Thẩm Y Y hôn một cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn của thằng bé.
Gương mặt Đại Bảo bằng mắt thường có thể thấy được đỏ lên, che lại chỗ bị hôn, đầy mặt xấu hổ.
Nhị Bảo thúc giục: “Đại ca, anh còn chưa hôn lại mẹ, em với Tiểu Bảo đều hôn rồi.”
Tiểu Bảo phụ họa với anh hai “Đúng! Thơm thơm!”
Đại Bảo đầy mặt đỏ bừng trừng mắt nhìn hai đứa em trai, lại nhận ra mẹ đang nhìn mình, thẹn thùng cúi đầu.
Nhìn cảnh tượng ấm áp này, trong mắt bọn nhỏ tràn đầy yêu thương đối với mình, tựa như cô chưa từng mặc kệ chúng, hốc mắt Thẩm Y Y nóng lên.
Trước đó, cô bởi vì ràng buộc với cốt truyện, đối xử không tốt với chúng, làm mẹ, cô đối với bọn họ thật sự là thua thiệt quá nhiều quá nhiều.
Cô có tài đức gì mà có ba đứa con trai đáng yêu lại hiểu chuyện như vậy?
Cô cảm thấy áy náy.
“Mẹ, sao mẹ lại khóc?” Nhị Bảo phát hiện cô khóc, rất sốt ruột, vây xoay quanh cô.
Tiểu Bảo vươn tay lau nước mắt cho cô “Mẹ, đừng khóc ~”
Đại Bảo càng là sốt ruột, cậu cho rằng mẹ là vì cậu không hôn nên mẹ mới khóc, lập tức sáp lại gần “Chụt” một tiếng, hôn lên mặt Thẩm Y Y, vội nói: “Mẹ, mẹ đừng khóc, Đại Bảo hôn mẹ!”
Thẩm Y Y vốn dĩ khóc đến cực kỳ thương tâm, vừa nghe Đại Bảo nói, tức khắc dở khóc dở cười, vội vàng lau nước mắt, an ủi nói: “Ừ, được, mẹ không khóc!”
“Tiểu Bảo! Tay em đều là mùi cá, đừng dây vào người mẹ!” Nhị Bảo cả giận, vội vàng kéo tay Tiểu Bảo ra.
Tiểu Bảo có chút không phục, đặt tay dưới mũi ngửi ngửi, quả nhiên có mùi cá, lập tức có chút ủy khuất nhìn Thẩm Y Y: “Mẹ, con xin lỗi…”
“Không sao đâu” Thẩm Y Y nói “Mẹ không thèm để ý, Tiểu Bảo là đang quan tâm mẹ mà.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

