Đời này nếu như cô đã quyết định trở về sống thật tốt với Lý Sâm, vậy mối quan hệ lui tới tự nhiên cũng nên duy trì, bèn nói, “Mẹ, chúng con đang ăn cơm, mẹ có muốn ở lại ăn một bữa hay không?”
Mẹ Lý nghe vậy, theo bản năng nhìn đồ ăn trên bàn trong nhà chính, đương nhiên, bà ngoại trừ khiếp sợ đồ ăn nhiều phong phú như vậy ra, còn càng khiếp sợ hơn vẫn là mấy bộ chén đũa trên bàn.
Nhìn thế này xem ra, vợ thằng hai là ăn cùng thằng hai với ba bảo? Mẹ Lý khiếp sợ đầu óc không hoạt động kịp, theo bản năng nói, “Không được, nhà cũ bên kia cũng làm xong…”
Giây tiếp theo, bà bỗng nhiên mở to hai mắt nhìn, nhìn chằm chằm Thẩm Y Y, “Con, con gọi mẹ là cái gì?”
Không chỉ là mẹ Lý, còn chị dâu cả Lý chưa đi, còn có Lý Sâm, đều là vẻ mặt khiếp sợ.
“Mẹ nha”, Thẩm Y Y nhìn vào ánh mắt bọn họ, biểu tình kỳ quái hỏi, “Chẳng lẽ không phải sao? Con đã gả cho Lý Sâm, mẹ là mẹ của anh ấy, con gọi mẹ là mẹ chẳng lẽ không phải là nên sao?”
Là nên, là nên.
Chính là con từ trước tới nay không có kêu vậy!
Mẹ Lý một lời khó nói hết nhìn Thẩm Y Y.
Trước kia Thẩm Y Y ngay cả Lý Sâm đều ghét bỏ, càng đừng nói tới bà là mẹ của Lý Sâm.
Trước đó, lúc Thẩm Y Y mới vừa gả vào, bà cảm thấy con trai của bà có lỗi với Thẩm Y Y, bèn muốn bước lên an ủi vài câu, nhưng bị cô né tránh giống như ôn dịch.
Chưa từng nghĩ rằng sẽ có một ngày, cô gọi mình là mẹ?
Mẹ Lý không nhịn được nhìn về phía con trai mình, ánh mắt vô thố kia phảng phất như đang nói, vợ con chắc không phải bị thứ gì không sạch sẽ bám vào người đi?
Lý Sâm cũng vẻ mặt phức tạp nhìn người phụ nữ có thái độ khác thường hôm nay.
Đây là vợ của anh, Lý Sâm có thể khẳng định, bởi vì cặp mắt hạnh xinh đẹp kia của cô, thanh như nước thâm như uyên, khi nói chuyện đuôi mắt sẽ hơi hơi nhướng lên, khí chất phức tạp tựa linh động lại tựa thanh lãnh là người khác không cách nào bắt chước được.
Lý Sâm chăm chú nhìn cô, “Em tốt nhất là nghĩ như vậy.”
Bằng không, nếu cô vẫn là đánh chủ ý muốn ly hôn để chạy đi tìm tên họ Lâm kia, vậy cô chú định thất vọng rồi.
Anh tuyệt đối sẽ không ly hôn với cô.
“Ừm!” Thẩm Y Y đáp, cô biết Lý Sâm còn chưa tin, đi từng bước một vậy.
Cô lại nhìn về phía mẹ Lý, “Mẹ…”
Mẹ Lý và Thẩm Y Y ít khi ở chung, đương nhiên cũng không có hiểu rõ Thẩm Y Y trước kia như Lý Sâm vậy.
Thấy cô nói như vậy, biểu tình cũng không giống làm bộ, lập tức thập phần cao hứng, “Y Y, con có thể nghĩ như vậy, mẹ thật sự rất vui mừng, Lý Sâm nó trước kia có lỗi với con, để con bị ủy khuất lớn như vậy, nhưng mà sự thay đổi của nó mấy năm nay mẹ xem ở trong mắt, nó khẳng định biết sai rồi, về sau các con phải cố gắng sống với nhau…”
Mẹ Lý bla bla nói một lèo, Thẩm Y Y có chút xấu hổ.
Cô vì sao gả cho Lý Sâm, trong nguyên tác (cốt truyện) là cô muốn cùng Lâm Gia Đống gạo nấu thành cơm, nhưng lại lầm thành xảy ra quan hệ với Lý Sâm nên mới gả cho anh.
Nhưng cô vì muốn phủi sạch bản thân mà nói là Lý Sâm bá vương ngạnh thượng cung với mình, bởi vì thân phận “Ác bá” trước kia của Lý Sâm, tất cả mọi người đều tin, bao gồm mẹ Lý.
(bá vương ngạnh thương cung: cưỡng ép, ép buộc)
Là cô có lỗi với Lý Sâm.
Nghĩ vậy, cô liền muốn giải thích, “Mẹ, thật ra…”
“Mẹ, mẹ yên tâm đi, chỉ cần Y Y nguyện ý ở bên con, con sẽ đối xử tốt với cô ấy, đền bù sai lầm trước kia con đã phạm”, Lý Sâm ngắt lời Thẩm Y Y.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)