Giang Ái Linh một phen lôi Thiết Trụ qua, chỉ vào vết đỏ trên cổ Lý Thiết Trụ nói, “Chị dâu hai, tôi và chị không có thù gì cũng không có hận gì đi? Liền hỏi chị vì cái gì mà đánh Thiết Trụ nhà tôi?
“Bởi vì anh họ muốn cướp cá của chúng cháu!” Ba bảo rất tức giận, “Anh ấy còn bắt nạt chúng cháu!”
Mẹ và cha bảo bọn họ ăn cơm trước, mặc dù bọn họ chưa từng có ăn qua đồ ăn ăn ngon như vậy, nhưng ở trong lòng bọn họ, cha mẹ càng quan trọng.
Cho nên một đám đi theo chạy ra, nắm lấy góc áo của Thẩm Y Y, một bộ dáng vẻ bao che.
Giang Ái Linh vừa mới nghe được Thiết Trụ nói cổ là bị Thẩm Y Y làm cho, tức giận xông lên đỉnh đầu liền chạy tới, thật sự không nghĩ tới có nguyên nhân như vậy.
Thiết Trụ vừa nghe, lập tức phủ nhận: “Nói bậy, tao mới không có bắt nạt tụi bây, rõ ràng là tụi bây muốn đưa cá cho tao, bảo tao cầm về nhà làm sau đó mang hai miếng lại đây cho tụi bây, bởi vì tụi bây cảm thấy nếu là đem về đưa thím hai, thím ấy chắc chắn sẽ không cho tụi bây ăn.”
Một thau nước bẩn tạt xuống, còn là sẽ khiến cho mẹ hiểu lầm, làm ba bảo đều tức giận đến mặt đỏ bừng, ngay cả Đại Bảo luôn luôn ổn trọng hiểu chuyện đều không nhịn được hét to: “Anh nói bậy.”
Tiểu Bảo sợ mẹ sẽ hiểu lầm bọn họ, gấp đến độ nói từng chữ đều không rõ, “Mẹ, không phải, không phải như anh ta nói.”
Nhị Bảo tức giận đến liền muốn đánh lộn với Thiết Trụ: “Chúng con mới sẽ không như vậy với mẹ đâu, anh tên hỗn đản này.”
Thẩm Y Y vội trấn an bọn họ, nói mẹ sẽ không tin, bọn họ lúc này mới thở dài nhẹ nhõm một hơi.
“Hừ, bọn chúng đương nhiên sẽ không thừa nhận”, Giang Ái Linh bắt chuẩn cơ hội, hừ lạnh nói, “Chị dâu hai, chị cũng đừng trách tôi nói chuyện không dễ nghe, Thiết Trụ có một chút nói đúng nha, nếu ba bảo đem cá về, có phải chị sẽ một mình mình ăn hay không? Dù sao cũng là trẻ con, sẽ thèm cũng rất bình thường.”
Nhị Bảo muốn nói gì đó, bị Thẩm Y Y kéo lại, nhìn về phía Giang Ái Linh, ý cười trên khóe môi đột nhiên tắt lịm, “Thím ba cô nói trẻ con đều sẽ thèm, Thiết Trụ nhà cô liền không thèm sao?”
Thẩm Y Y liếc xéo Lý Thiết Trụ, “Tôi chính là nhìn thấy, Thiết Trụ nhà cô vừa vào cửa liền nhìn chằm chằm bàn ăn nhà tôi, hiện tại còn đang nhìn chằm chằm đó.”
Giang Ái Linh cúi đầu xem xét, quả nhiên nhìn đến Lý Thiết Trụ từ xa xa nhìn chằm chằm cơm thịt trên bàn, bên miệng chảy nước dãi đều chảy tới trên quần áo, vội vàng kéo nó một phen.
“Tiểu Bảo nhà tôi bây giờ con mắt còn sưng đỏ, nếu bọn chúng chủ động đưa cá cho Thiết Trụ, thế nó vì sao phải khóc?”
Thẩm Y Y không cho Giang Ái Linh cơ hội nói chuyện, tiếp tục nói: “Còn có, cô nói ba bảo đem cá trở về tôi sẽ ăn một mình không cho tụi nhỏ ăn, như vậy xin hỏi cô bị mù sao? Trên bàn bày mấy bát cơm cô không thấy được sao?
Giang Ái Linh biết chính mình lúc này không chiếm được chỗ tốt, lập tức đánh nhẹ Lý Thiết Trụ một cái, “Con đứa nhỏ này, muốn ăn thịt thì ăn thịt, làm gì phải nói dối?”
Sau đó vô cùng ngượng ngùng nói với Thẩm Y Y, “Chị dâu hai, thực sự ngại quá, là em hiểu lầm, trở về em sẽ dạy Thiết Trụ…”
Nói xong, lôi kéo Thiết Trụ liền muốn chạy.
“Thiết Trụ…” Một giọng nói trầm lãnh truyền đến, làm Giang Ái Linh nguyên bản lôi kéo Thiết Trụ muốn đi dừng lại, cười mỉa nhìn về phía Lý Sâm, “Bác hai nó, anh đừng so đo với Thiết Trụ, Thiết Trụ nó biết sai rồi, em trở về nhất định sẽ mắng nó…”
Lý Sâm cũng mặc kệ Giang Ái Linh nói cái gì, ánh mắt anh lạnh lạnh nhìn chằm chằm Thiết Trụ, “Thiết Trụ, cha cháu không nói với cháu, bắt nạt em trai là phải bị đánh sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
