“Cháu, cháu…” Lý Thiết Trụ ấp úng nói không nên lời.
Lời này Giang Ái Linh liền không thích nghe, đây là ý muốn bênh vực Thẩm Y Y? “Mẹ, hiện tại là Thiết Trụ bị đả thương, mặc kệ thế nào, cho dù Thiết Trụ làm sai chuyện gì cũng chỉ là một đứa bé, chị ta làm thím hai của Thiết Trụ, như thế nào cũng không nên xuống tay nặng như vậy.”
Nói xong, cô ta liền trực tiếp lôi kéo Thiết Trụ đi cách vách.
Mẹ Lý cùng cha Lý liếc mắt nhìn nhau một cái, vội vàng đi rửa tay, bảo chị dâu cả Lý đi theo cô ta.
Chị dâu cả Lý làm việc nhà nông cả buổi sáng, vừa mệt vừa đói, lại không thể không buông cái cuốc, bảo mấy đứa con gái đi theo cha bọn họ trở về ăn cơm, chính mình thì đi theo đi cách vách.
Giang Ái Linh lôi kéo Lý Thiết Trụ đi vào cửa cách vách, nhìn hai gian nhà ngói nhỏ gạch xanh cách vách này, trong lòng dâng lên một cổ nước chua.
Hiện tại nhà nào cũng nghèo, ở đều là nhà gỗ, toàn bộ thôn chỉ có nhà của đại đội trưởng là xây nhà gạch xanh, đó còn là do nhà bọn họ có một đứa con trai tham gia quân ngũ.
Lý Sâm đã từng là một ác bá, cũng không biết sử dụng thủ đoạn gì mà kiếm nhiều tiền như vậy để xây hai gian phòng này.
Hai người lớn cùng ba đứa nhỏ ở hai gian nhà ngói gạch xanh ở trong mắt Giang Ái Linh ít nhiều đều có chút lãng phí.
Dù sao nhà cũ bên kia cũng chỉ có ba gian phòng ở, cha Lý mẹ Lý ở một gian, một nhà năm người của anh cả ở một gian cùng một nhà bọn họ sáu người ở một gian, không biết chen chúc cỡ nào, muốn làm chuyện gì đều phải lén lút tránh tụi nhỏ.
Lý Sâm này có tiền cũng không biết xây cho trong nhà một gian, thật là.
Giang Ái Linh căm giận.
Thẩm Y Y đánh con trai cô ta nặng như vậy, đợi lát nữa cô ta thế nào cũng phải moi được ít tiền bồi thường mới được.
Nghĩ vậy, cô ta liền gõ cửa “bang bang bang”.
“Thẩm Y Y, chị ra đây cho tôi! Thẩm Y Y, chị ra đây cho tôi!”
Trong nhà.
Vừa nhớ tới hành động của Giang Ái Linh, trong mắt Thẩm Y Y hiện lên một tia lạnh lẽo.
Cô nhớ rất rõ ràng, trong nguyên tác, khi ba bảo còn nhỏ, Lý Sâm có đôi lúc bận rộn nên không rảnh lo cho bọn họ, mẹ Lý sẽ đem bọn họ đưa tới nhà cũ bên kia chăm sóc, cũng ăn uống ở bên kia.
Đương nhiên, Lý Sâm mỗi tháng đều đưa tiền nên việc ăn uống của ba đứa nhỏ hoàn toàn không có vấn đề.
Nhưng mà Giang Ái Linh bất mãn, bởi vì tiền là đưa cho mẹ Lý, cô ta lại phải làm thêm mấy phần cơm, cho nên đối với ba bảo đều không có sắc mặt tốt.
Lúc ba bảo còn chưa biết nói, hoặc nhiều hoặc ít đều gặp độc thủ (thủ đoạn hiểm độc) của cô ta.
Bởi vì trẻ con hiếu động, bị va chạm trên người có chút vết thương nhỏ ở niên đại này mà nói cũng không hiếm lạ, cho nên cũng sẽ không có người đặc biệt chú ý.
Đương nhiên, Giang Ái Linh rất thông minh, biết Lý Sâm không phải người dễ chọc, một khi ba bảo cáo trạng với Lý Sâm, cô ta sẽ bị đánh, cho nên khi ba bảo có thể nói chuyện cũng không dám lại véo ngắt nữa.
Ba bảo cũng bởi vì lúc bị véo còn quá nhỏ, cho nên không nhớ được chuyện Giang Ái Linh véo bọn họ.
Nhưng ký ức trên da thịt lại làm cho bọn chúng mãi cho đến lớn lên vẫn là có chút sợ Giang Ái Linh, ngay cả chính bọn chúng cũng không biết vì sao.
Trong mắt Thẩm Y Y hiện lên ý tàn nhẫn, cô còn chưa đi tìm cô ta tính sổ mà cô ta lại tìm tới rồi.
Vừa nghĩ, cô sờ sờ đầu Tiểu Bảo, “Các con ăn cơm trước đi, lát nữa mẹ quay lại.”
Sau đó hùng hổ mà đi ra cửa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)