"Tới rồi thì mau lên xe đi, vẫn còn ba người nữa, cứ lề mề chậm chạp mãi." Người đàn ông ngồi trên xe bò nhíu mày.
Ông trạc ba bốn mươi tuổi, mặc một chiếc áo vá chằng vá đụp nhưng tinh thần trông khá tốt.
"Thật ngại quá, cháu tới muộn." Trong lòng Lâm Minh Duyệt lờ mờ đoán được thân phận của ông, không phải đại đội trưởng thì cũng là bí thư chi bộ, cô cười nói một câu, sau đó vội vàng trèo lên xe ngồi ngay ngắn.
Đại đội trưởng liếc nhìn cô một cái, rồi ngồi sang một bên hút thuốc lào, không nói thêm gì.
Hơn mười phút sau, ba người còn lại mới chậm chạp đi tới.
Lâm Minh Duyệt híp mắt lại, thật trùng hợp làm sao, là Lâm Tâm Như, Lâm Tân Kiến và Triệu Hoa.
Cô híp mắt lại, ừm, cuộc sống sau này sẽ không nhàm chán rồi đây.
Ba người nhìn thấy cô, tâm trạng đều chẳng vui vẻ gì.
"Lên xe đi!" Đại đội trưởng mất kiên nhẫn nhìn ba người.
Lần này vậy mà lại phân đến tận bảy thanh niên trí thức xuống đây, thoạt nhìn chẳng ai có vẻ là người biết làm việc nông cả.
[PS: Lâm Minh Duyệt: Tự vác xác đến tận cửa, không hành cho đến mức hoài nghi nhân sinh thì đúng là có lỗi với cơ hội này.]
Sau khi mọi người đến đông đủ, đại đội trưởng đánh xe bò lắc lư ra khỏi thành phố.
Lâm Minh Duyệt cũng đã biết tên của nam thanh niên trí thức đến đầu tiên, anh ta tên là Dương Minh, đến từ Kinh Đô.
Thanh niên trí thức của thủ đô cơ mà, thảo nào trong mắt toàn vẻ kiêu ngạo.
"Đại đội trưởng, đại đội Thanh Sơn của chúng ta cách thành phố khoảng bao xa?" Lâm Minh Duyệt chọn ngồi ở phía trước, gần chỗ đại đội trưởng đánh xe. Cô ghé sát lại, che khuất tầm nhìn của người khác, nhét một bao thuốc lá Đại Tiền Môn vào tay ông.
Đại đội trưởng quay đầu liếc cô một cái.
Nhìn thấy đáy mắt trong veo sáng ngời của cô gái, trong lòng ông chợt nảy sinh thiện cảm. Cộng thêm bao thuốc lá Đại Tiền Môn trong túi, ông hiếm hoi nở một nụ cười với Lâm Minh Duyệt, thầm nghĩ cô nhóc này cũng biết điều đấy, lại còn gọi là "đại đội Thanh Sơn của chúng ta" nữa chứ?
"Ngồi xe bò thì mất hơn hai tiếng, đi bộ thì còn xa hơn. Thỉnh thoảng cũng có máy kéo đến nhưng bình thường mọi người ít khi lên thành phố. Ở công xã có hợp tác xã mua bán, cơ bản có thể đồng ý được nhu cầu sinh hoạt thiết yếu của mọi người." Đại đội trưởng cũng không hạ thấp giọng.
Trên xe bò có bảy thanh niên trí thức, dù sao cũng phải thông báo cho mọi người một tiếng.
Lâm Minh Duyệt cười cười: "Thế thì xa thật đấy."
Lấy lòng một kẻ chân lấm tay bùn thì có ích gì chứ?
Hơn hai tiếng đồng hồ trôi qua, mông Lâm Minh Duyệt đã tê rần, những người khác cũng nhe răng trợn mắt.
Chắc hẳn đều chẳng dễ chịu gì.
May mà đã đến đại đội. Đại đội Thanh Sơn đúng như tên gọi, tựa lưng vào Đại Thanh Sơn, phóng mắt nhìn ra xa là một khung cảnh yên tĩnh, thanh bình.
Đương nhiên, đó là nếu bỏ qua mấy đứa trẻ gầy gò cởi truồng chạy trên đường, cùng với những xã viên mặc quần áo vá chồng vá chéo.
Khu thanh niên trí thức nằm bên trong đại đội, ở vị trí gần Đại Thanh Sơn, gồm một dãy nhà tường đất bao quanh một cái sân.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)