Trần Thanh Dư từ sớm đã biết rõ cảnh ngộ của mình, cô luôn biết cách "liệu cơm gắp mắm".
Cô căn thời gian chuẩn xác rồi nhanh chóng lao tới chợ đen. Đây là lần đầu tiên cô đến đây nên trong lòng ít nhiều cũng có chút khẩn trương. Thực ra, Trần Thanh Dư cũng từng đọc qua mấy cuốn tiểu thuyết niên đại, trong đó làm gì có ai mà không đến chợ đen cơ chứ. Chỉ có điều, người ta đến đó để bán đồ, toàn là những hộ "đại gia" bán hàng điên cuồng. Còn cô, kẻ đến đó để mua lương thực như thế này, quả thực chẳng có chút "phong thái" của nữ chính nào cả. Làm nữ chính, sao có thể không có không gian trữ đồ được chứ? Cô chẳng qua chỉ là một con tép riu, cũng chẳng phải kiểu xuyên sách thời thượng gì, phàm là xuyên sách thì cô cũng chỉ có thể làm vai phụ mà thôi. Nhưng mà, cô là vai chính của cuộc đời mình.
Trần Thanh Dư tự đắc, cười nhạt một cái rồi lấy khăn quàng cổ che kín mặt lại. Không có "mạng" nữ chính thì vẫn nên cẩn thận một chút. Cô nhanh chóng đi tới khu chợ đen nằm trong một con ngõ nhỏ. Trần Thanh Dư quét mắt một vòng, thấy đầu ngõ có mấy gã trai lạ mặt, phỏng chừng là đám người đứng canh chừng. Trần Thanh Dư không hề muốn gây chuyện ở đây, cô tuy có thể đánh đấm nhưng cũng không phải là kẻ não tàn. Trần Thanh Dư co rúm người lại tiến vào trong ngõ. Cô có thể cảm nhận được có những ánh mắt đang đổ dồn lên người mình, nhưng cô giả vờ như không hay biết gì, nhanh chóng bước qua. Giờ này người đi lại còn đông hơn ban ngày.
Loại chuyện này mà, mọi người đều rất cẩn thận. Trần Thanh Dư quyết đoán đi thẳng đến quầy lương thực. Ở chợ đen, lương thực thô hay lương thực tinh đều có cả, chỉ có điều nếu không có tem phiếu thì sẽ đắt hơn một chút. Trần Thanh Dư không có tem phiếu lương thực, chỉ có thể mua với giá cao. Chợ đen tối om, mọi người đều phải sờ soạng lần mò, chỉ khi có khách đến cửa mới dám bật đèn pin soi một cái. Ai nấy đều cẩn thận hết sức, sợ bị người ta nhìn thấy mặt, miệng cũng chẳng dám mở, càng đừng nói đến chuyện cò kè mặc cả.
Trần Thanh Dư: “!!!”
Chẳng giống tí nào với trong tiểu thuyết cả.
Cô càng cẩn thận hơn vài phần, thấp giọng hỏi: “Có gạo tẻ với bột mì trắng không?”
Ăn toàn lương thực thô thì cô gánh không nổi đâu.
“Có, muốn bao nhiêu?”
Trần Thanh Dư cũng đè thấp âm thanh: “Lấy nhiều một chút.”
Cô không dám ở lại đây lâu, rất nhanh đã mua được hai mươi cân gạo tẻ, lại mua thêm một túi bột mì trắng, loại túi tận ba mươi cân. Vốn dĩ cô không định mua nhiều như vậy, nhưng nhìn cái túi không đủ dùng, thế nên cô dứt khoát mua cả túi luôn. Ngoài lương thực tinh ra, cô còn mua thêm năm mươi cân bột ngô. Cũng may là cô mang đủ tiền, thế là không chút do dự mà móc ví.
Trần Thanh Dư trực tiếp vác túi lên vai, đồ đạc nặng một trăm cân mà cô cứ như không, một làn khói đã rời khỏi chợ đen. Cũng may là trời tối như hũ nút, nếu không mọi người nhìn thấy cảnh tượng kỳ quái này chắc chắn sẽ phải kinh ngạc lắm. Trần Thanh Dư chạy rất nhanh, còn chưa đợi đám người xung quanh phản ứng lại, cô đã vác túi chạy mất tăm. Thành ra, trong chợ đen lập tức lưu truyền một câu chuyện: có một gã đàn ông giả gái, nhưng sức lực của hắn đã bán đứng hắn...
Sức lực của Trần Thanh Dư ngược lại lại thành lớp vỏ bọc tốt nhất cho cô. Cô chạy như bay về nhà, lại không biết lúc này cổ họng mụ Triệu đã mắng đến bốc khói rồi, mà Trần Thanh Dư không về thì mụ cũng không thể về nhà được. Mụ Triệu vừa mới bị ăn đòn xong nên rất thức thời. Hàng xóm buổi tối cũng chẳng có gì náo nhiệt, từng người từng người một đều túm tụm lại ở Tứ Viện hóng hớt. Ông Mã cũng đã qua khuyên ngăn một lúc, nhưng mụ Triệu không động thủ, chỉ đứng chửi đổng. Còn mụ Hoàng thì đang ở trong phòng chửi ngược lại! Hai bà già chiến đấu ác liệt thật sự! Ông Mã nhanh chóng bại trận lui về!
Mụ Triệu thật sự biết mắng người nha, mắng ra đủ thứ kiểu dáng, luận về việc cãi nhau hay cà khịa gây sự, mụ ta chính là chuyên nghiệp. Mụ Triệu gào thét, Trần Thanh Dư không đi cửa chính, ngược lại là leo lên mái nhà. Cô đặt đồ đạc trên nóc nhà mình, lúc này mới lại ra ngoài rồi từ bên ngoài đi vào. Bởi vì chạy một mạch nhanh quá nên cô thở hồng hộc. Tiền viện không có ai, Trần Thanh Dư đi thẳng đến Tứ Viện.
Mụ Triệu đang phun ra những lời cay độc: “Cái lũ nhà các người đồ táng tận lương tâm, các người có bản lĩnh thì ra ngoài mà đối phó với những người bản lĩnh kia kìa, chỉ giỏi bắt nạt người trong một cái viện. Các người hèn hạ vô sỉ, câu tam đáp tứ. Các người thất đức mất lương tâm, ruột gan độc ác, các người...”
“Mẹ.” Trần Thanh Dư chen qua đám người, đỡ lấy mụ Triệu.
Mụ Triệu đang mắng đến khô cả họng, mụ đã mắng hơn hai tiếng đồng hồ, sắp được ba tiếng rồi. Cái đứa con dâu điên này thế mà giờ mới về, đúng là không làm người mà! Nếu là lúc thường, mụ có mắng thêm ba tiếng nữa cũng được, nhưng hôm nay mụ bị bóp cổ, chỉ thấy cổ họng không thoải mái! Thật là quá thảm!
Mụ Triệu nổi giận đùng đùng nói: “Sao bây giờ mới về!!”
Nhất thời không kìm được!
Trần Thanh Dư lại trưng ra bộ dạng cô vợ nhỏ sợ sệt, nhỏ giọng nói: “Bố và dì Nguỵ không chịu cho vay tiền ạ.”
Mụ Triệu ngẩn ra, ngay lập tức tìm cách nói lấp liếm để chửi tiếp: “Cho mày về nhà mẹ đẻ vay tiền mà mày làm ăn như thế này hả? Mày nói xem mày còn làm được cái tích sự gì nữa! Thật là làm cái gì hỏng cái đó! Đúng là một đồ vô dụng!”
Trần Thanh Dư rụt cổ không lên tiếng. Vừa uất ức vừa tủi thân.
Mụ Triệu: “Mày cái...”
Trần Thanh Dư nắm chặt lấy cánh tay mụ Triệu hơn vài phần, nói: “Mẹ, chúng ta về nhà thôi, về nhà rồi nói ạ.”
Mụ Triệu do dự một chút, ngay sau đó quay đầu hung hăng trừng mắt nhìn mụ Hoàng một cái, nói: “Hôm nay tiện nghi cho mụ đấy, mụ mà còn dám đến nhà tôi gây chuyện nữa, tôi sẽ không khách khí với mụ đâu! Hừ... Phỉ!”
Mụ nhổ một ngụm, trực tiếp phun lên cửa, khiến người xung quanh thấy buồn nôn không chịu được. Nhưng dù sao người cũng đã đi theo cô con dâu về rồi. Mọi người cũng thở phào một hơi, bị nghe mắng đến nỗi lỗ tai ai nấy đều muốn đóng vảy rồi, đúng là loại người không chút tố chất.
Mụ Triệu chẳng quan tâm đến ánh mắt khinh bỉ của người khác, được Trần Thanh Dư “dìu” về nhà. Họ vừa từ Tứ Viện đi ra thì gặp ngay Sử Trân Hương. Sử Trân Hương cười không tự nhiên một cái, nói: “Vẫn chưa nghỉ ngơi à?”
Trần Thanh Dư nhẹ nhàng ừ một tiếng, ngược lại mụ Triệu không khách khí phun người: “Liên quan gì đến mụ! Đêm hôm khuya khoắt này ra ngoài làm gì, đi ăn vụng đấy à!”
Sử Trân Hương tức đến suýt nữa thì chửi bậy. Mụ ta đàng hoàng đoan chính là một người đàn bà tốt, dựa vào đâu mà bôi nhọ sự thuần khiết của mụ! Mụ xụ mặt nói: “Sao bà nói chuyện kiểu gì thế, tối tôi không được tùy tiện ra ngoài à? Thế con dâu bà cũng đi ra đấy thôi, bà quản tốt người nhà mình đi!”
Mụ Triệu: “Ái chà, con dâu tôi là về nhà mẹ đẻ vay tiền, mụ đến cái nhà mẹ đẻ còn không có, bày đặt cái gì chứ!”
Mụ đột nhiên cảm nhận được trên cánh tay có người véo mình, Trần Thanh Dư khẽ điểm vài cái. Mụ Triệu thình lình phản ứng lại, đột nhiên quát lớn một tiếng, mắng: “Được nha cái mụ Sử Trân Hương, tôi bảo sao mụ lại ở bên ngoài, mụ đi theo dõi con dâu tôi đúng không? Nếu không thì sao mụ vừa từ bên ngoài về đã biết nó từ bên ngoài về? Bà cái đồ không chịu làm người! Mọi người mau lại đây xem này! Sử Trân Hương không làm người mà! Bản thân là một tiểu nhân dơ bẩn, còn suốt ngày nhìn chằm chằm nhà người ta. Mụ nói đi, có phải mụ lại nhìn chằm chằm vào công việc nhà tôi đúng không? Mụ đã lừa mất một cái rồi, sao vẫn còn nhìn chằm chằm nhà tôi? Mụ đúng là muốn vặt sạch lông một con cừu mà! Mụ không làm người! Tôi đánh chết mụ!”
Mụ Triệu với vợ chồng Từ Cao Minh và Sử Trân Hương đúng là “kẻ thù truyền kiếp”, hễ nhắc đến là y như rằng nổi điên. Mụ Triệu xông lên trước túm lấy Sử Trân Hương, một cái tát tai thật mạnh quạt qua.
“Mụ không có lòng dạ tốt lành gì cả! Cái đồ chó không có lòng dạ tốt lành, mụ dám theo dõi con dâu tôi, mụ nói, mụ nói xem mụ có mưu đồ gì! Đồ đàn bà tiện nhân hèn hạ.”
“Mụ làm cái gì thế? Sao lại đánh người?” Chị Phạm đi đường về mệt đứt hơi, về đến nơi còn phải ra can ngăn: “Được rồi được rồi, các người làm cái gì đấy, mụ Triệu, sao mụ lại gây sự nữa thế? Sao lần nào cũng là mụ! Thật coi đây là giường nhà mụ đấy à.”
Chị ta đang cố bày vẻ uy nghi để phê bình người khác, Trần Thanh Dư đột nhiên nhỏ giọng nói: “Chị Phạm ơi, lúc nãy em hình như cũng trông thấy chị ở phía nhà mẹ đẻ em...”
“Hả?”
Chị Phạm ngẩn ra, chị ta còn chưa kịp phản ứng thì mụ Triệu đã phản ứng lại rồi. Mụ quay tay lại chính là một cái tát, mắng: “Hay lắm, tôi bảo sao cô lại bênh vực Sử Trân Hương, hai người các người hay thật đấy! Đúng là người tốt nha! Lại còn hùa nhau đi theo dõi con dâu tôi! Không còn thiên lý nữa rồi! Cô nói xem, cô nói xem các người muốn làm gì! Các người có phải muốn mưu tài hại mệnh không? Hả! Các người có phải muốn hại người không? Tính toán là con dâu tôi không còn nữa, tôi phải về nhà chăm sóc cháu, rồi bán công việc đi đúng không? Các người nghĩ thế đúng không? Các người hợp mưu muốn mưu hại con dâu tôi, có phải không! Các người có phải không!”
Trần Thanh Dư suýt chút nữa thì muốn vỗ tay tán thưởng cho mụ Triệu rồi, mụ ta thật biết cách chụp mũ người khác nha!
Chị Phạm thừa biết loại tin đồn này mà gánh lên người thì không xong, vội vàng giải thích: “Không phải, hoàn toàn không phải, sao mụ có thể nói như vậy, mọi người đều là hàng xóm, tôi làm sao là hạng người đó được? Hàng xóm mấy chục năm rồi, các người còn không biết tôi là hạng người nào sao?”
“Vậy cô nói xem, cô vì sao lại kết phường cùng Sử Trân Hương theo dõi con dâu tôi? Các người còn không phải là không có lòng dạ tốt lành gì? Biết người biết mặt ai lường được tâm, tôi nào biết được các người là người thế nào?”
Mụ Triệu bám riết không tha: “Hôm nay cô không nói rõ ràng cho tôi thì đừng hòng xong chuyện, tôi phải đi tìm công an, các người làm như vậy, tôi không yên tâm nổi.”
“Không đến mức đó, không đến mức đó đâu, thật sự không đến mức đó. Mụ Triệu, mụ nghĩ nhiều quá rồi, người trong viện chúng ta dù thế nào cũng không đến mức đi hại mạng người. Thật đấy, mụ chắc chắn là hiểu lầm rồi.” Bạch Phượng Tiên đi ra can ngăn, mụ Triệu không khách khí nói ngay: “Bà là giun đũa trong bụng bọn chúng à? Nếu không thì sao bà biết rõ thế?”
Bạch Phượng Tiên: “!!!”
Mụ Triệu vốn chẳng khách khí với ai, một chút nể mặt cũng không có, dữ như Hổ, giọng điệu âm dương quái khí: “Bà chẳng là cái gì cả thì dẹp sang một bên đi, chỗ nào cũng có mặt bà là sao? Trên mặt bà viết chữ Vương à, bà là quan à, mà chuyện gì cũng đòi đứng ra phân xử? Họ Phạm, Sử Trân Hương, hai người các bà nói rõ cho tôi, làm gì mà theo dõi con dâu tôi? À mà không phải, nếu các bà không phải muốn mưu tài hại mệnh, vậy là muốn làm gì? Lẽ nào là nghi ngờ nhân phẩm của con dâu tôi?”
Dù mụ có căm ghét con điên này đến mức hễ tí là phát bệnh, nhưng thể diện của mụ thì không thể để có vấn đề, đây là con dâu nhà mụ! Mất mặt là mất mặt cả nhà mụ chứ ai!
“Hay lắm! Tôi đã bảo mà, các người đúng là không làm người! Các người cố ý bới móc phải không, các người...”
Mụ Triệu lại gào lên, lúc này Trần Thanh Dư ngược lại không phát điên như trước, mà chỉ cúi đầu, im lặng đứng yên. Thế nhưng cô càng yên tĩnh, thì chị Phạm cùng với Sử Trân Hương lại càng sợ cô sẽ phát điên lần nữa.
Người khác phát điên thì ầm ĩ một trận là xong, chứ cô là kiểu vác dao phay ra gây chuyện thật đấy!
Trần Thanh Dư về sớm, họ thì cứ đứng ở tại chỗ hóng hớt mãi. Ôi chao ôi, nhà họ Trần thảm quá, quá đỗi thảm hại. Trong nhà bị đập phá chẳng còn chỗ nào lành lặn, chỗ đồ đạc đó, không có hai trăm đồng tiền thì đừng hòng sắm sửa đầy đủ như cũ.
Đã vậy, còn chưa tính đến chuyện tem phiếu nữa.
Trời lạnh thế này, cửa sổ nhà họ Trần thì không còn, hổng hoác ra những cái lỗ to tướng.
Càng đừng nói đến chuyện mấy người nhà họ Trần bị thương thảm hại thế nào, ồ, cái đó thì không phải do Trần Thanh Dư đánh!
Nhưng mà, nếu Trần Thanh Dư không đến, thì họ cũng sẽ chẳng xui xẻo mà bị thương! Cô đúng là một ngôi sao chổi mà!
Trong chốc lát, mụ Triệu lại điên cuồng phun ra những lời cay độc chửi bới, thăm hỏi tổ tông mười tám đời. Chị Phạm là người phản ứng lại đầu tiên, vội vàng giải thích: “Tôi là thấy vợ lão Từ đi theo vợ Tuấn Văn nên mới tò mò đi theo, tôi thật sự không có ác ý. Mụ xem, đây chẳng phải là hiểu lầm tôi rồi sao?”
Chị ta dù sao cũng phải tự làm rõ cho bản thân, tiếp tục nói: “Tôi cũng biết quan hệ hai nhà các bà bình thường, không phải là tôi không yên tâm sao? Cho nên mới đi theo, chứ không thì tôi cũng chẳng đi làm gì. Tôi cũng là vì lòng tốt cả thôi.”
Sử Trân Hương: “???”
Sử Trân Hương và chị Phạm đều đã “luân hãm”, Trương Hưng Phát sau khi vào cửa liền dứt khoát coi như không nhìn thấy gì, cứ lách dọc theo khe tường mà đi. Không trêu vào được thì chẳng lẽ không tránh được sao?
Mụ Triệu cái lão già này, đúng là một bà già đanh đá!
Quả nhiên, bà già đanh đá kia nghe lời chị Phạm xong, gào thét lao về phía Sử Trân Hương, túm tóc mụ ta không buông tay, trong chớp mắt lại tiếp tục phun ra những lời cay độc, tổ tông mười tám đời nhất định phải được thăm hỏi đầy đủ! Sử Trân Hương: “Mụ buông ra, cái đồ già không có tố chất kia.”
“Mụ thì có tố chất à, cả nhà mụ đều có tố chất nhỉ! Mụ có tố chất mà mụ theo dõi con dâu tôi, mụ có phải muốn mưu tài hại mệnh không? Hay lắm, tôi nhìn cái bộ dạng mặt mày quỷ quyệt của mụ là biết mụ chẳng phải thứ chim chóc tốt lành gì rồi. Sao nào, tưởng tôi không biết chắc? Mụ lại nhăm nhe công việc nhà chúng tôi chứ gì. Cái đồ táng tận lương tâm chờ bị sét đánh kia, sao không có một tia sét đánh chết mụ đi...”
Ầm ầm~
Một tiếng sấm vang lên.
Kéo theo đó là một trận gió thổi tới, ào ào rất mát mẻ.
“Đậu phộng, sao lại đánh sấm rồi?”
“Mụ Triệu này đến cả hô mưa gọi gió cũng biết sao?”
“Có cái rắm! Đừng có nói mò, trời đang âm u thế kia, sắp mưa rồi.”
“Đừng đánh nữa, đừng đánh nữa, sắp mưa rồi, mưa rồi kìa, đi thu quần áo đi thôi~~~”
Trần Thanh Dư còn chưa kịp phản ứng, đám người đang hóng hớt liền giải tán một cách nhanh chóng, ai nấy đều chạy về nhà mình thu dọn. Ngay cả mụ Triệu cũng đẩy mạnh một cái, nhân cơ hội cào Sử Trân Hương một phát, nói: “Mụ cứ đợi đấy, lão nương hôm nay không rảnh, ngày mai chúng ta chiến tiếp!”
“Cái đồ đanh đá nhà mụ, mụ...”
Phách phách phách!
Mụ Triệu xông lên tặng ngay ba cái tát tai thật mạnh, miệng vẫn gào lên: “Mụ còn dám mắng người! Bản thân không làm người, hèn hạ vô sỉ hạ lưu mà còn tưởng mình có lý lắm hả! Hừ, mụ đừng nói là đi gọi ông Mã, mụ có tìm đến tận ủy ban đường phố, tôi cũng không sợ! Ái chà! Phi phi phi!”
Lúc không có lý mụ còn có thể làm càn ba phần, huống chi giờ mụ đang có lý.
Mụ Triệu hận không thể nhổ một ngụm vào mặt mụ Sử, khinh bỉ lật mắt trắng dã rồi quay đầu đi thu dọn đồ đạc. Nhà ai nấy lo, Sử Trân Hương tức đến run cả người, lạnh run cầm cập, nhưng lúc này chẳng ai dám lên tiếng nói đỡ cho mụ ta cả, ai mà muốn chuốc họa vào thân chứ.
Ầm ầm... Rắc.
Tiếng sấm không dứt, mọi người đều tất bật thu dọn đồ đạc để ngoài sân. Hiện tại nhà ở của mọi người đều khá nhỏ, phần lớn các gia đình đều chen chúc trong một căn phòng, không tránh khỏi việc phải để nhiều đồ đạc bên ngoài. Ngày thường thì không sao, nhưng hễ mưa là phải tất bật ngay.
Trần Thanh Dư thu dọn ga trải giường và vỏ chăn vào nhà, mụ Triệu thì thu nốt chỗ củ cải khô đang treo ngoài cửa sổ. Lúc này, Tiểu Giai và Tiểu Viên đã ngủ được một giấc rồi. Hai đứa nhỏ lồm cồm bò dậy mở cửa, giọng điệu nhu thuận nói: “Mẹ, chúng con rất ngoan ạ.”
Trần Thanh Dư: “Mẹ biết rồi, đi đi, lên giường nằm đi.”
Cô bật đèn lên, căn phòng bỗng chốc sáng bừng. Tiểu Giai đưa bàn tay nhỏ bé lên che mắt, còn Tiểu Viên thì co rúm lại như một quả bóng nhỏ nằm ở góc giường, hàng mi khẽ run, đôi mắt vẫn chưa mở hẳn. Đừng thấy chúng là sinh đôi, nhưng Tiểu Viên lại hướng nội hơn anh trai mình, lời nói cũng ít hơn.
Ngày nay, hầu như nhà nào cũng ít nhiều có tư tưởng trọng nam khinh nữ, nhà cô cũng không ngoại lệ. Càng đừng nói đến chuyện mụ Triệu vốn dĩ là người cay nghiệt, dù mụ cũng chẳng ưa gì Tiểu Giai, nhưng Tiểu Giai là con trai, nên bị mắng cũng ít hơn Tiểu Viên vài phần.
Lâu dần, Tiểu Viên trở nên hướng nội và ít nói hẳn.
Trần Thanh Dư nhìn dáng vẻ của bọn trẻ như vậy, không nhịn được mà quay đầu lườm mụ Triệu một cái. Mụ Triệu trong chốc lát cảm thấy như có gai nhọn đâm sau lưng, mụ bỗng quay đầu lại, vừa nhìn thấy ánh mắt âm u của Trần Thanh Dư liền giật nảy mình, lắp bắp: “Mày... mày muốn làm gì!”
Mụ vội vàng nói: “Mẹ đều làm đúng như lời mày nói rồi! Mày không được đánh người đâu đấy.”
Mụ mắng đến mức cổ họng sắp khản đặc, miệng đắng lưỡi khô, cuống họng như bốc hỏa! Không có công lao thì cũng phải có khổ lao chứ!
Trần Thanh Dư nhìn mụ Triệu thật sâu một cái rồi không nói gì thêm, ngược lại nhìn ra ngoài cửa sổ. Gió bên ngoài ngày càng lớn, âm u thổi làm cửa sổ rung lên bần bật. Mụ Triệu không dám làm phiền Trần Thanh Dư, bĩu môi đi ra gian ngoài đổ nước rửa mặt. Trần Thanh Dư nhìn thấy ngoài cửa sổ không còn ai, nhà nào cũng đang bận rộn, cô liền lặng lẽ ra khỏi cửa. Đừng thấy lúc này nhà nào cũng chưa ngủ, nhưng họ đang bận sắp xếp đồ đạc. Cô nhanh chóng giẫm lên mái hiên, trực tiếp nhảy lên tường, động tác vô cùng thuần thục.
Không nói gì khác, người bình thường thật sự không có được thân thủ như Trần Thanh Dư. Cô vác mấy cái túi, từ trên cao nhìn xuống quan sát tình hình Nhị Viện, xác định không có ai nhìn ra ngoài, liền “cạch” một tiếng nhảy xuống, thân nhẹ như yến.
Cô nhanh chóng lách người vào cửa.
Mụ Triệu: “Đậu phộng!”
Giật bắn cả người.
Trần Thanh Dư cau mày: “Nhỏ tiếng thôi, mẹ sợ người khác không biết sao?”
Mụ Triệu vội vàng ngậm miệng, một lời cũng không dám nói thêm nữa. Mụ kích động nhìn Trần Thanh Dư, hạ thấp âm thanh, nhỏ giọng hỏi: “Sao mày lại mua nhiều thế?”
Trần Thanh Dư liếc mụ một cái, nói: “Sức ăn của con thế nào mẹ không biết à? Lẽ nào đến tận bây giờ rồi mà con còn không được phép ăn no chắc?”
Mụ Triệu ấm ức không nói gì, Trần Thanh Dư hừ một tiếng, thu dọn gạo mì vào tầng dưới của tủ bát. Trần Thanh Dư: “Chìa khóa đưa đây.”
Mụ Triệu không tình nguyện chút nào, nhưng vẫn phải giao chìa khóa ra. Không giao là lại bị ăn đòn, cái con điên này dám làm thật đấy.
Chết tiệt thật!
Số phận của mụ sao lại khổ sở đến thế này!
Trung niên góa chồng, tuổi già mất con, còn phải bị đứa con dâu độc ác nắm thóp mà sống qua ngày, mụ thật sự quá khổ mà. Đúng là ông trời không công bằng, đứa con dâu độc ác như vậy nên để nó gả cho một gã đàn ông cao lớn thô kệch, ba bữa năm ngày lại đánh cô ta một trận! Để xem nó còn dám ngông cuồng không!
Thằng Tuấn Văn nhà mụ đúng là mù mắt rồi!
Mụ Triệu lẩm bẩm, Trần Thanh Dư sắp xếp lại tủ bát. Trong nhà vốn dĩ cũng còn một ít lương thực, cô gom tất cả lại một chỗ, khóa chặt ngăn tủ chứa lương thực ở tầng dưới lại. Ngược lại, với ngăn trên của tủ bát, cô tháo ổ khóa ra rồi nói: “Phía trên không cần khóa, nhà cũng chỉ có vài người, phòng ai chứ?”
Cô nhìn mụ Triệu bằng ánh mắt nửa cười nửa không, khiến mụ không dám ho he lời nào.
Bầu không khí giữa hai người có chút quỷ dị, mụ Triệu đành tìm đại chuyện gì đó để nói: “Sắp mưa rồi, hì hì, hì hì hì.”
Trần Thanh Dư: “Ừ.”
Mụ Triệu: “Chẳng phải mày về nhà mẹ đẻ rồi sao? Sao còn đi chợ đen làm gì?”
Lúc này Trần Thanh Dư ngược lại không giấu giếm gì mụ Triệu, dù sao bây giờ hai người vẫn đang là người cùng một chiến tuyến, cần phải nương tựa vào nhau. Cô nói: “Con vừa ra khỏi cửa đã phát hiện có mấy kẻ theo dõi mình, con không dám đi thẳng đến chợ đen. Đã ra ngoài rồi nên dứt khoát về nhà mẹ đẻ một chuyến, định bụng vay ít tiền, nhưng cũng không vay được. Sau đó...”
Trần Thanh Dư kể lại vắn tắt sự việc. Mụ Triệu hận đến nghiến răng, mắng nhiếc: “Mẹ bảo sao mày đi lâu thế không về, cái lũ đáng chém ngàn dao này, chẳng có việc gì làm toàn nhìn chằm chằm vào nhà chúng ta, thất đức bốc khói, không biết xấu hổ là gì! Nhà bọn chúng sao mà mất nhân tính thế không biết, lại còn dám theo dõi mày, thật không bằng con người!”
Mụ Triệu tức đến muốn chết, chửi rủa Sử Trân Hương và mấy kẻ kia không ra gì. Nếu không phải bọn chúng cứ rỗi hơi tìm chuyện, thì "con điên" này đã về sớm rồi, mụ đâu đến mức phải ở ngoài mệt mỏi thế này? Cái lũ đáng chết, tất cả đều là tại Sử Trân Hương và mấy đứa kia! Thật là thất đức bốc khói! Cứ đợi đấy, hừ! Đợi mụ đứng vững chân ở nhà ăn, mụ sẽ cho mấy đứa thất đức kia biết tay bằng cách chia cơm cho chúng! Chia thìa cơm run tay cho chúng! Cho bọn chúng ăn không khí luôn!
Mụ Triệu: “Từng đứa một, đừng tưởng mẹ không biết, đứa nào cũng đang tơ tưởng công việc nhà chúng ta cả. Đứa nào đứa nấy đều ra vẻ đạo mạo, nhưng thực chất chẳng ra làm sao, mẹ đã sớm nhìn thấu bọn chúng rồi. Hồi đó Từ Cao Minh lừa phỉnh mẹ, mẹ thừa nhận là do mẹ mắt mù nên mới coi hắn là người tốt. Nhưng mày xem, trong đại viện này có ai chịu giúp đỡ mẹ con mình không? Mẹ góa con côi sống khó khăn biết nhường nào. Vậy mà bọn chúng còn muốn đuổi mình đi. Nếu không thì mọi chuyện đang êm đẹp, cớ sao nhà máy lại muốn đuổi mình đi chứ? Chắc chắn là có kẻ tiểu nhân! Mẹ biết hết, chắc chắn là người trong đại viện chúng ta rồi, người ngoài lấy đâu ra hơi sức mà đi lo chuyện bao đồng? Với lại, người ngoài đâu có biết tình hình nhà mình, chỉ có người trong đại viện mới biết thôi. Hừ, vẫn là nhờ mẹ cả đấy, nếu không phải mẹ làm ầm ĩ lên từ trước thì làm gì có ngày hôm nay. Con trai mẹ cũng rất cố gắng, lại còn thi đỗ...”
Nhắc đến con trai, mụ Triệu im lặng vài phần, có chút mất hết cả hứng thú.
Trần Thanh Dư ngước mắt nhìn: “Đã biết người trong đại viện đều có tâm địa khó lường thì phải thận trọng một chút, đừng để trúng kế của bọn chúng. Một người tính không bằng hai người tính, chúng ta nên thương lượng với nhau mà làm.”
“Đúng, đúng đúng.”
Trần Thanh Dư: “Mẹ giúp con giữ một đầu, con lồng vỏ chăn vào.”
“Được.”
Sau một ngày vất vả, trong nhà đã trở nên mới mẻ, sạch sẽ hơn nhiều. Trần Thanh Dư đang chuẩn bị trải chăn đệm thì bất ngờ nhìn thấy hai đứa nhỏ đang trừng đôi mắt đen láy nhìn lén. Cơ mà... cổ của hai đứa nhỏ còn vương đầy vết bẩn đen, chẳng biết đã bao lâu rồi không tắm rửa. Khóe miệng Trần Thanh Dư giật giật, lập tức quay đầu nói: “Mẹ đi đun nước đi, con tắm cho bọn trẻ.”
Mụ Triệu không vui: “Đêm hôm khuya khoắt tắm rửa cái gì, người không bẩn thì thân thể chẳng có bệnh tật gì đâu, con nít không cần tắm rửa nhiều thế đâu, thế này chẳng phải đang tốt à? Con... Ái ui!”
Trần Thanh Dư tung một cú đá, mụ Triệu nhanh nhẹn nhảy xuống đất, vèo một cái chạy ra gian ngoài, hỏa tốc nhóm lửa đun nước, đúng là phản xạ nhanh như gắn lò xo. Quả nhiên là vậy, với kiểu người như mụ Triệu, không thể dùng đạo lý để nói chuyện được, phương thức đơn giản và hiệu quả nhất chính là dùng nắm đấm.
Ầm ầm~
Cùng với tiếng sấm, những hạt mưa rơi tinh mịn cũng trút xuống, đánh vào chiếc lều không biết của nhà ai ngoài sân, phát ra âm thanh lạch cạch.
Mụ Triệu vội nói: “Mưa rồi, mưa rồi, trời mưa lạnh lắm, còn tắm nữa à?”
Trần Thanh Dư: “Tắm!”
Mùa xuân khác với mùa thu, mùa thu là “một cơn mưa thu, một đợt lạnh giá”, còn mùa xuân dù có mưa nhưng mưa xuân quý như dầu, sau mưa cũng không lạnh lắm. Hơn nữa, chăn màn đều đã giặt sạch sẽ rồi, con cái thì bẩn thỉu, nếu vậy thì giặt vỏ chăn còn có ý nghĩa gì nữa?
Trần Thanh Dư rất kiên trì, mụ Triệu trong lòng lại chửi rủa Trần Thanh Dư bằng những từ ngữ khó nghe nhất. Mụ chưa từng thấy đứa con dâu nào thất đức như thế, đúng là con điên đáng bị nguyền rủa! Chỉ giỏi sai vặt mẹ chồng làm việc, thật là táng tận lương tâm! Mụ Triệu trong lòng thì tức tối, nhưng ngoài mặt lại cười giả lả như hoa nở nịnh nọt: “Mẹ đun thêm chút nước, nước được rồi mày cũng tắm rửa luôn đi.”
Trần Thanh Dư: “Được.”
Thực ra tính cách của Trần Thanh Dư không phải là khó chung sống, nhưng vì “mới đến” mà đã gặp phải người mẹ chồng thế này, nếu cô mà yếu thế thì mụ ta sẽ lấn tới ngay. Hai người họ còn phải sống chung với nhau dưới một mái nhà trong vài năm nữa, chắc chắn không phải gió đông thổi bạt gió tây thì chính là gió tây áp đảo gió đông thôi.
Trần Thanh Dư: “Chút nữa mẹ cũng tắm rửa cho sạch sẽ đi, không thì đừng có mà ngủ. Con thu dọn nhà cửa sạch sẽ không phải để cho mẹ biến thành cái chuồng heo đâu.”
Mụ Triệu hít vào thở ra thật sâu, hít vào thở ra, con điên này! Mày mới là heo! Mày mới là con điên!
Trần Thanh Dư đứng dậy lục tìm trong tủ quần áo, quần áo của bọn trẻ không nhiều. Đừng nói đến bọn trẻ, ngay cả bản thân cô cũng chẳng có mấy bộ, cả nhà chỉ có chừng ấy quần áo. Trần Thanh Dư tìm được một bộ sạch sẽ, đặt dưới lớp đệm rồi lẩm bẩm: “Thế này là bao lâu không tắm rửa rồi, nhìn mà bẩn quá.”
Đột nhiên, Trần Thanh Dư nhớ ra điều gì đó, vội vàng túm lấy đầu hai đứa trẻ để kiểm tra kỹ lưỡng. Sau khi kiểm tra xong mới thở phào nhẹ nhõm, may là không có chấy rận, không thì cô thật sự muốn sụp đổ.
Tiểu Giai lí nhí nói: “Mẹ, lần trước tắm rửa là lúc trời còn lạnh ạ.”
Trần Thanh Dư nhìn về phía đứa nhỏ, tiểu gia hỏa nghiêng đầu nói: “Lạnh buốt, có cả đá vụn, cha đun nước cho chúng con, bà nội nói cha lãng phí, cha bảo phải sạch sẽ thì mới không bị bệnh ạ.”
Trần Thanh Dư cười xoa xoa đầu thằng bé. Phải nói là trí nhớ của đứa nhỏ này khá tốt, chưa nói gì khác, chỉ nói chuyện nó vốn dĩ không gặp Trần Dịch Quân mấy lần, nhưng hôm nay nhìn qua là nhận ra ngay. Tắm rửa đã lâu thế rồi mà chi tiết vẫn còn nhớ rõ, cái đầu nhỏ này cũng thông minh phết.
Cơ mà vừa nhắc đến Lâm Tuấn Văn, thằng bé lại có chút thất thần. Đứa trẻ vẫn còn nhỏ, dù có nói đạo lý lớn lao thế nào thì bạn nhỏ cũng chẳng hiểu đâu. Trần Thanh Dư dứt khoát chuyển chủ đề, nhẹ giọng nói: “Các con có muốn ăn kẹo không?”
Tiểu Giai và Tiểu Viên cùng lúc ngẩng đầu lên, cả hai còn đồng loạt nuốt nước miếng, ngước đôi mắt lên nhìn Trần Thanh Dư. Trần Thanh Dư cười một cái, khẽ nói: “Nếu hai con ngoan ngoãn biểu hiện tốt, ngày mai mẹ sẽ mua cho.”
Tiểu Giai sốt sắng nói: “Mẹ, con là đứa trẻ tốt, con ngoan nhất và hiểu chuyện nhất, con sẽ biểu hiện thật tốt ạ.”
Tiểu Viên cũng gật đầu lia lịa, ánh mắt vẫn không rời khỏi Trần Thanh Dư.
Trần Thanh Dư khẽ nhướn mày, nói: “Tiểu Viên chắc là không muốn ăn đâu nhỉ, mẹ chẳng thấy Tiểu Viên nói câu nào cả.”
Tiểu Viên lên tiếng nhỏ như tiếng mèo kêu, nhưng vẫn không cưỡng lại được sự cám dỗ của kẹo, giọng lí nhí: “Muốn ăn, con cũng muốn ăn, con cũng ngoan ạ.”
Trần Thanh Dư cười tủm tỉm: “Vậy các con ngoan ngoãn nhé, ngày mai chúng ta sẽ ăn kẹo.”
Mụ Triệu đang nhóm lửa, đôi mắt đảo liên hồi, lẩm bẩm: “Con điên này đúng là không dựa vào được, lại còn giấu giếm riêng tư, thật đúng là không ra gì.”
Đang lẩm bẩm thì Trần Thanh Dư đi tới gian ngoài, cô nói: “Mẹ, mẹ có biết nhà ai có thể đổi phiếu đường không?”
Mụ Triệu không thể đợi thêm được nữa: “Mày có tiền nên đốt cháy túi à? Chẳng trách bảo đàn bà các mày không biết lo việc gia đình, trong tay có chút tiền là không biết mình là ai nữa. Mày nhất định phải nướng sạch tiền bồi thường của Tuấn Văn mới chịu vừa lòng sao? Cái nhà này vẫn phải là mẹ...”
Cạch.
Trần Thanh Dư lấy chậu tắm đặt mạnh xuống đất, mụ Triệu lập tức im bặt như con gà bị bóp cổ, không dám hó hé lời nào nữa.
Trần Thanh Dư: “Con tự biết chừng mực, loại người ích kỷ tư lợi như mẹ thì càng không được phép lo việc gia đình! Mẹ cứ nói nhà nào đổi được đi!”
Mụ Triệu rụt cổ lại, lẩm bẩm: “Thứ tốt thế này nhà ai chẳng giữ lạ chứ? Có mấy người nỡ lòng đem ra đổi đâu. Nếu thực sự muốn đổi thì... chắc là Vương Đại Chùy ở Tứ Viện ấy, nó là đàn ông con trai chắc không thích ăn kẹo. Mẹ thấy nhà họ Viên từng đổi với nó rồi. Con nhị nha nhà họ Viên được cưng chiều quá mức, mười bảy mười tám tuổi đầu rồi mà vẫn còn ăn kẹo, đúng là chiều hư rồi. Triệu Dung lúc nào cũng đổi với Vương Đại Chùy. Một đứa con gái nuông chiều đến thế chắc là tính toán leo cao đấy, hừ. Đừng tưởng bà già này nhìn không ra? Triệu Dung và Viên Hạo Vân trông có vẻ là người có văn hóa, nhưng thực ra cũng chẳng phải thứ chim chóc tốt lành gì. Viên Hạo Dân kia, mày tránh xa lão ra một chút, lão đúng là loại Trần Thế Mỹ. Phi, đồ đê tiện!”
Trần Thanh Dư đáp: “Một người góa phụ như con đi tìm đàn ông độc thân để đổi đồ thì không phù hợp.”
Nghe vậy, mụ Triệu vỗ đùi cái đét: “Đúng! Xem mẹ này, sao lại quên mất chuyện này chứ, mày đi quả thực không ổn, để mẹ đi! Tuấn Văn nhà mẹ đối với mày tốt như vậy, mày nhất định phải thủ tiết vì nó đấy!”
Lúc nói những lời này, mụ Triệu lén lút quan sát sắc mặt của Trần Thanh Dư. Thấy cô không hề phát hỏa, mụ mới yên tâm được vài phần. Tuy "con điên" này lúc nào cũng dở chứng, nhưng đối với Tuấn Văn nhà mụ thì đúng là một lòng một dạ.
“Mẹ đi ngay, mẹ đi ngay đây! Dù sao sau này có chuyện như thế, mày cứ giao cho mẹ!”
Trần Thanh Dư: “Được, mẹ cứ đi đổi trước đi, về rồi con đưa tiền.”
“Được!”
Mụ Triệu khoác áo mưa vội vã ra cửa. Mụ không thể để con dâu tái giá được. Nếu con dâu tái giá, thì ai nuôi bọn trẻ? Khi Tuấn Văn còn sống, mụ vốn chẳng ưa gì hai đứa nhỏ này, nhưng giờ Tuấn Văn mất rồi, dù gì cũng phải giữ lại huyết mạch cho nó chứ. Mụ không thể nuôi cháu được, bản thân mụ còn phải ăn ngon mặc đẹp cơ mà. Trách nhiệm nuôi con phải đè lên vai Trần Thanh Dư, cô tuyệt đối không được phép tái giá!
Mụ Triệu hùng hổ đi đến Tứ Viện, đập cửa rầm rầm: “Vương Đại Chùy, Vương Đại Chùy, mở cửa nhanh!”
Mưa đổ ào ào, giọng mụ Triệu vang như chuông. Người trong trung viện vội vàng chạy đến bên cửa sổ nhìn chằm chằm mụ Triệu. Không hiểu đêm hôm khuya khoắt thế này, người đàn bà này lại lên cơn gì nữa! Chẳng lẽ Vương Đại Chùy đắc tội với mụ sao? Mọi người lập tức liên tưởng đủ thứ chuyện.
Vương Đại Chùy đã ngủ rồi, anh ta bực dọc kéo cửa ra, giọng ồm ồm: “Muốn chết à! Gọi hồn hả!”
Anh ta là một gã đại hán vạm vỡ, mụ Triệu lập tức thu lại vẻ nanh nọc, lùi lại một bước, cười gượng gạo, giọng điệu nhu hòa đi không ít: “Đại Chùy à, cái đó... thím muốn hỏi thử xem phiếu đường tháng này của cháu dùng chưa? Chẳng là Tuấn Văn nhà thím đi rồi, bọn trẻ ngủ không ngon, thím định mua ít đường cho chúng nó ngọt miệng một chút. Phiếu đường nhà thím dùng hết cả rồi. Cháu xem, cháu là đàn ông con trai bình thường ít ăn đường, có thể đổi cho thím được không?”
Mụ Triệu dù hay gây sự khắp đại viện, nhưng cũng biết người nào không nên đắc tội. Mụ không dám đắc tội với gã Vương Đại Chùy vạm vỡ này, chỉ cần anh ta đấm cho một cái thì mụ chỉ có nước đi gặp ông lão nhà mụ luôn. Mụ còn chưa sống đủ đâu.
“Tình cảnh nhà thím thế này, cháu giúp thím một chút đi. Thím biết cháu là người tốt bụng...”
Mụ lập tức khách khí hơn hẳn. Cơn bực tức khi bị đánh thức của Vương Đại Chùy cũng giảm bớt. Anh ta dịu giọng lại, nhưng vẫn lắc đầu: “Nhà cháu cũng không có, dùng hết rồi.”
Mỗi tháng anh ta đều đổi phiếu cho chị Triệu nhà họ Viên ở trung viện. Làm sao có thể đổi cho mụ già đáng ghét này được? Mụ ta chẳng phải thứ tốt lành gì. Vương Đại Chùy dù giọng điệu hòa hoãn hơn nhưng vẫn kiên quyết không đổi. Vừa nghe nói không có, mụ Triệu lập tức thay đổi sắc mặt, hừ một tiếng: “Không có sao không nói sớm!”
Chậm trễ cả việc của người ta!
Mụ quay người bỏ đi, lẩm bẩm: “Đúng là đồ phá gia chi tử, đàn ông con trai gì mà dùng hết cả phiếu đường, không biết lại đem đi cung phụng con hồ ly tinh nào rồi. Phỉ! Đồ đê tiện!”
Vương Đại Chùy tức đến bốc hỏa. Cái mụ già này cứ rỗi hơi là đến làm anh ta bực mình. Nếu là đàn ông thì anh ta đã lao vào đánh nhau rồi, nhưng anh ta vốn không đánh đàn bà. Anh ta hít sâu một hơi, rầm! Đóng sầm cửa lại! Hàng xóm dán mặt vào cửa sổ nhìn lén đều bĩu môi, màn kịch hay thế mà không diễn được.
Mụ Triệu không đổi được phiếu, lúc về đến cửa nhà vẫn còn lầm bầm: “Đồ sống độc thân chẳng biết tiết kiệm, đồ phá gia, thảo nào cả đời không tìm được vợ.”
Nói mới hay, đến lượt Trần Thanh Dư xuyên không về mới đánh mụ ta, đúng là vận may của mụ ta đấy. Chứ không, cứ cái miệng thúi như thế, ngày nào cũng ăn đòn là chuyện bình thường! Có thể thấy người trong đại viện dù tâm tư nhiều nhưng vẫn không hay động tay động chân! Cũng khó trách vợ chồng Từ Cao Minh và Sử Trân Hương thường xuyên dùng mụ Triệu làm bàn đạp để xây dựng hình tượng, rõ ràng là do mụ ta cứ mở miệng ra là gây sự, cho người ta vô số cơ hội đây mà.
Mụ Triệu lê bước vào cửa, vẫn càm ràm: “Vương Đại Chùy không có phiếu đường, cái đồ chết tiệt ấy, đàn ông đàn ang không biết tiết kiệm tiền, chắc chắn là ném hết vào phố Bát Đại rồi...”
Trần Thanh Dư: “...”
Thật sự, thật sự không có ai đánh vào cái miệng của mụ sao? Tuy nhiên, cô tò mò hỏi: “Hiện tại vẫn còn phố Bát Đại sao? Chẳng phải cái đó bị dẹp từ sau giải phóng rồi à?”
Mụ Triệu đáp đầy tự tin: “Không có phố Bát Đại thì cũng có phố Cửu Đại. Cái lũ không quản được thân mình đó đối với mấy trò ấy rành rọt lắm, cứ như mèo ngửi thấy mùi tanh là tìm ra ngay thôi. Mày còn trẻ, chưa hiểu đâu!”
Trần Thanh Dư ồ một tiếng, lời này quả thực không có gì để phản bác. Cô lại hỏi: “Anh ta không đổi cho mẹ à?”
Mụ Triệu: “Nó bảo không có, mẹ thấy chắc chắn là nó không muốn đổi cho mẹ. Mọi người cùng một đại viện mà chẳng đoàn kết chút nào, toàn lũ ích kỷ tư lợi, đáng giết ngàn dao...”
Trần Thanh Dư: “Thôi được rồi, tắm cho bọn trẻ đi.”
Cô không muốn nghe mụ già này chửi bới nữa. Thật sự, có những khoảnh khắc cô thấy người của thời đại này vẫn còn chút giáo dưỡng, nếu không thì với loại người như mụ, đã sớm bị đánh chết rồi. Ăn nói cũng quá khó nghe.
Cô pha nước rồi nói: “Lần lượt từng đứa một, Tiểu Viên tắm trước.”
Cái đầu nhỏ đang mơ màng sắp ngủ của Tiểu Viên lập tức ngẩng lên, kinh ngạc nhìn Trần Thanh Dư. Con bé có vẻ hơi chấn động, rõ ràng là chẳng nói gì nhưng ý tứ đã quá rõ ràng. Trần Thanh Dư giải thích: “Mỗi người một lượt, lần trước là anh trai tắm trước, lần này là em gái, lần sau lại là anh trai...”
“Dạ!”
Trần Thanh Dư đóng kín cửa sổ. Hai người cùng tắm cho bọn trẻ nên rất nhanh. Sau khi hai đứa nhỏ tắm xong, cô lấy bộ quần áo thu đã ủi sạch dưới lớp đệm ra. Bọn trẻ ngoan ngoãn mặc vào, quấn chăn ngồi yên để cô lau tóc. Trần Thanh Dư dặn: “Lau kỹ một chút.”
Chủ quan quá! Cô quên mất thời đại này làm gì có máy sấy tóc. Tóc tai ướt sũng thế này đúng là không ổn. Cô dùng khăn lông bọc đầu cho bọn trẻ rồi nói: “Không khô được đâu, cứ để thế mà ngủ đi.”
Cũng hết cách rồi. Hai đứa nhỏ đều đã buồn ngủ rũ mắt, đầu gật gà gật gù. Hai đứa nằm ngủ ở đầu giường, Trần Thanh Dư nằm bên cạnh, còn mụ Triệu nằm ở phía cuối giường. Trước đây chắc chắn không phải thế này, nhưng giờ thì là vậy.
Trần Thanh Dư nhét bọn trẻ vào trong chăn, thở phào một hơi. Cô vốn tưởng bản thân sẽ rất lúng túng, nhưng không ngờ lại thích ứng rất nhanh. Có lẽ là phản ứng tự nhiên của Trần Thanh Dư, hoặc có lẽ là kinh nghiệm từ kiếp trước của chính cô. Thuở nhỏ ở cô nhi viện, người làm không đủ nên những đứa trẻ lớn thường phải chăm sóc những đứa nhỏ. Vì thế, cô không quá yêu thích trẻ con. Nhưng vì đã chiếm lấy thân xác của Trần Thanh Dư, cô đương nhiên không thể đối xử tệ với bọn trẻ. Cô thấy nước nóng đã bẩn quá không dùng được nữa nên lại đun nước mới. Mụ Triệu thì chịu không nổi nữa, chẳng bận tâm nước bẩn hay không, dứt khoát tắm rửa rồi đi ngủ.
Trần Thanh Dư là người cuối cùng. Khi cô dọn dẹp xong xuôi, bên trái hai đứa nhỏ đã bắt đầu thở đều đều, bên phải mụ già kia cũng vang lên tiếng ngáy. Trần Thanh Dư ngồi bên mép giường, thong thả lau tóc. Tóc cô khá dày. Dù khuôn mặt này giống hệt kiếp trước, nhưng thể trạng và mái tóc lại khác biệt rất lớn. Ở thời hiện đại, cô có biệt danh là "King Kong Barbie", ý nói khuôn mặt xinh xắn nhưng sức khỏe thì khỏe đến mức một quyền đánh chết một cao thủ. Hiện giờ thì khuôn mặt và cơ thể đã hài hòa với nhau rồi, trông một bộ dạng gầy gò yếu ớt. Trước kia cô luôn để tóc ngắn và tóc rất thưa. Người hiện đại thì ai mà không phiền lòng vì tóc thưa cơ chứ, nhưng ở đây ai cũng có mái tóc dày. Trần Thanh Dư có chút suy dinh dưỡng nên tóc hơi vàng khô, nhưng vẫn rất dày.
Cô lau tóc, cảm giác mãi vẫn không khô được. Bên ngoài mưa vẫn đổ ào ào. Cô dứt khoát tắt đèn, ngồi trên giường suy nghĩ miên man. Hôm nay cô về nhà mẹ đẻ làm ầm ĩ một trận, tám phần là sẽ bị mang danh "sao chổi" rồi. Nhưng Trần Thanh Dư chẳng bận tâm, dù sao hiện tại chẳng ai dám mang chuyện mê tín dị đoan ra công khai nói cả, thế nên cô không sợ. Có cái danh tiếng này, ít nhất có thể tránh được ít nhiều phiền phức. Thêm nữa, giữ danh tiếng này biết đâu còn có lúc dùng được. Thực ra màn thể hiện ở nhà mẹ đẻ hôm nay của cô cũng khá thô sơ, cũng nhờ vào việc Trần Thanh Dư suốt hơn hai mươi năm qua luôn mang lại cảm giác yếu đuối cho người khác, nên việc cô yếu đuối rồi bị kích động mà đột nhiên phát điên cũng coi như là hợp lý.
Về phần những chuyện khác... Trần Thanh Dư dự định xây dựng cho mình hình tượng một người "lụy tình" chính hiệu. Cô phải thể hiện tình cảm sâu nặng với Lâm Tuấn Văn, như vậy thì tuyệt đối không thể tái giá. Dù ai có ý định gì với cô thì cũng chẳng cần cô ra mặt, mụ Triệu sẽ là người nhảy dựng lên làm loạn ngay. Từ nhỏ đến lớn, cô luôn đúc kết được một chân lý: dựa núi núi đổ, dựa biển biển cạn, dựa đàn ông đàn ông chết, dựa vào chính mình là tốt nhất.
Trần Thanh Dư, một người tôn thờ chủ nghĩa không kết hôn chính hiệu. Cô chưa từng có ý định tái hôn dù chỉ nửa phần.
Đúng vậy, có cái danh tiếng "não yêu đương" đỉnh cấp này, sau này nhờ nó mà có thể tránh được không ít phiền phức. Đây không phải là cố tình tạo ra đủ loại danh tiếng linh tinh, mà là phòng bệnh hơn là chữa bệnh. "Góa phụ cửa trước lắm thị phi", bản thân tuy không phải là người kiên trinh gì cho cam, nhưng cũng chẳng muốn bị người ta đồn thổi những lời khó nghe. Thời đại này khá đặc thù, nếu mang tiếng không đứng đắn, không chừng sẽ gặp chuyện chẳng lành, vì vậy chi bằng ngay từ đầu đã tạo ra hình tượng "não yêu đương". Tốt nhất là "não yêu đương" đỉnh cấp luôn. Tuy cái danh này nghe chẳng hay ho gì, nhưng lại rất an toàn.
Thêm vào đó, đây cũng là cách để đề phòng bị người khác nhòm ngó công việc. Cũng không hẳn là người ta nhất định muốn bắt nạt mẹ góa con côi, mà là nhà họ đang nắm giữ một suất công việc. Ở thời điểm hiện tại, một công việc quan trọng đến mức nào thì không cần nói cũng biết. Hiện nay thanh niên có học thức bắt buộc phải về nông thôn, biện pháp duy nhất để ở lại thành phố là phải có công việc. Thế nhưng, tình trạng "sói nhiều thịt ít" diễn ra khắp nơi, đâu có dễ dàng gì. Những người không nơi nương tựa như bọn họ rất dễ bị người khác theo dõi và tính kế. Tuy nhiên, vì Lâm Tuấn Văn đã hy sinh vì nhà máy, nên họ không thể đơn thuần tìm cớ gây sự để ép người ở nhà máy phạm sai lầm được. Nếu muốn cướp công việc của nhà này, cách đơn giản nhất chính là ép cô tái giá. Mẹ chồng cô chắc chắn không thể để con của Lâm Tuấn Văn bị cô mang đi. Như vậy, nếu cô tái giá, mụ Triệu buộc phải quay về chăm sóc lũ trẻ, và suất công việc kia tất nhiên phải nhường lại.
Cô là một người "não yêu đương" đỉnh cấp, tình thâm tựa biển với Lâm Tuấn Văn. Dù là người khác muốn khuyên cô tái giá hay cố tình dựng chuyện để ép buộc, thì chỉ cần danh tiếng "não yêu đương" của cô đủ vang dội, lại cộng thêm cái mác "sao chổi", thì họ sẽ khó lòng mà thành công được. Cô không ngại dùng những suy đoán ác ý nhất để đề phòng người khác. Cho nên, cái thiết lập nhân vật này nhất định phải dựng cho bằng được!
Xuyên thành tiểu góa phụ tuy khởi đầu có gian nan chút đỉnh, nhưng ngẫm kỹ lại thì chỗ nào cũng là cơ hội. Hơn nữa, dù sao thì cũng tốt hơn các nữ chính trong tiểu thuyết xuyên không khác, mười người thì chín người khởi đầu đã phải làm thanh niên trí thức về nông thôn. Cô thật sự không biết làm ruộng. Vì thế, cô rất thấu hiểu việc nguyên chủ trộm sổ hộ khẩu để kết hôn. Bất kể tình cảm với Lâm Tuấn Văn sâu đậm đến đâu, gả đi vẫn là lựa chọn tối ưu nhất của nguyên chủ. Nếu phải về nông thôn, e rằng còn khó khăn hơn nhiều, đến cả bản thân còn chẳng biết sống thế nào. Đừng nói là nguyên chủ "yếu đuối không chịu nổi gió", ngay cả cô, dù sức dài vai rộng như trâu, nhưng cũng chưa từng làm qua việc đồng áng bao giờ. Cô không hề tự tin mình có thể làm được, hiện tại vẫn có thể trụ lại ở thành phố đã là quá tốt rồi.
Cô tự nhủ, làm người mà, phải chủ động tấn công. Từ ngày mai, cô chính là nữ chính phim Quỳnh Dao đỉnh cấp. Được, cứ quyết định vậy đi! Cô không kìm được ngước mắt nhìn lên di ảnh đặt trên bàn. Cô đứng dậy bước tới trước bàn, cầm bức ảnh lên, nghiêm túc nói: "Nếu trên trời có linh thiêng, hãy phù hộ cho em được bình an nhé? Em sẽ chăm sóc Tiểu Giai và Tiểu Viên thật tốt."
Lâm Tuấn Văn trong ảnh mới ngoài hai mươi tuổi, đường nét khuôn mặt góc cạnh rõ ràng, trông rất tuấn tú, chỉ là có chút gầy gò nhưng nụ cười trên mặt vô cùng rạng rỡ. Đây là tấm ảnh hồ sơ lúc anh nhận việc tại nhà máy cơ khí năm đó. Ai mà ngờ được, chỉ vài năm sau đã biến thành di ảnh. Đối với cô, Lâm Tuấn Văn vừa là người quen, cũng vừa là người lạ. Cô có toàn bộ ký ức của nguyên chủ, biết rằng Lâm Tuấn Văn thực sự là một người rất tốt. Đáng tiếc, người tốt lại không sống thọ. Cô vuốt ve bức ảnh, nhìn chằm chằm vào di ảnh của Lâm Tuấn Văn, mái tóc rủ xuống, không ai biết cô đang suy tính điều gì...
Mụ Triệu đang ngủ mơ màng, không hiểu sao bỗng giật mình tỉnh giấc. Mụ chợt nhớ ra, ban nãy mình định thừa lúc "con tiện nhân" kia ngủ say sẽ đánh cho một trận để đòi lại tôn nghiêm của người làm mẹ chồng. Lúc thức đánh không lại, chứ chẳng lẽ lúc nó ngủ mà không đánh nổi? Đánh cho nó phục, nó sẽ không dám lên mặt nữa. Mụ nheo mắt đợi con điên kia ngủ. Nhưng hôm nay mụ cũng bận rộn cả ngày, không chịu nổi cơn buồn ngủ nên đã thiếp đi từ bao giờ. Tuy vậy, trong cơn mơ màng, mụ vẫn nhớ mình còn có việc lớn phải làm. Mụ dụi dụi mắt, muốn xem con điên kia đã ngủ chưa... Ồ! Người đâu rồi!
Chẳng lẽ nó lẻn ra ngoài tư tình!!!
Mụ Triệu giật bắn mình tỉnh hẳn, vừa định trèo dậy thì chợt thấy có người đang đứng giữa nhà. Mụ sững sờ, vội vàng nhắm mắt giả vờ ngủ. Má ơi, nó đang thức! Nó mà thức thì mình đánh không lại nó đâu! Mụ Triệu lập tức "xuống nước" ngay trong một giây. Mụ nhắm nghiền mắt, lén hé một khe nhỏ để nhìn trộm xem con điên này nửa đêm nửa hôm đang làm cái gì... Vừa nhìn một cái, mụ Triệu suýt chút nữa là sợ bay cả hồn vía. Trần Thanh Dư đang xõa tóc rũ rượi, ôm chặt di ảnh của Lâm Tuấn Văn, đứng bất động nhìn bức ảnh.
"Á á á á!!!" Mụ Triệu sợ hãi đến mức thét lên thất thanh.
Trần Thanh Dư lập tức quay đầu lại.
Ầm ầm~
Một tia chớp lóe lên, kèm theo tiếng sấm vang dội.
Mụ Triệu sợ đến mức ngất xỉu ngay tại chỗ. Giữa đêm hôm khuya khoắt, một người xõa tóc rũ rượi, khuôn mặt trắng bệch ôm di ảnh, ánh mắt đờ đẫn, đặt vào hoàn cảnh đó thì ai mà không sợ cho được? Mụ Triệu, bị dọa ngất rồi!
Trần Thanh Dư nhướn mày, lẩm bẩm: "Gan bé đến thế sao?"
Cô đâu có làm gì đâu chứ? Trần Thanh Dư thực sự cảm thấy buồn bực, không hiểu nổi rốt cuộc mụ Triệu đang sợ cái gì nữa! Đúng là kẻ kỳ kỳ quái quái.
"Ưm ừm..." Tiếng thét của mụ Triệu làm hai đứa nhỏ giật mình, cô bước tới vỗ về: "Bé ngoan, ngủ đi nhé~"
Cô vỗ vỗ, hai đứa trẻ nhíu mày hừ hừ vài tiếng rồi lại thiếp đi. Trần Thanh Dư liếc nhìn mụ Triệu một cái, nhún vai đặt bức ảnh xuống, rồi mới trở về ổ chăn. Thật là hết nói nổi, cứ làm quá cả lên!
Sợ cái gì chứ!
Đồ nhát gan!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
Má ơi chương này dài dã man luôn
bà thấy mấy chương sau tui chia làm 3 hông, mỗi chương đó 20 trang a4 size chữ 11 đó, tui nể bà tác giả ghê



-150561.jpg&w=256&q=75)