Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Tiểu Nhím Pháo Hôi Sau Khi Thức Tỉnh Chương 25

Cài Đặt

Chương 25

Cả nhà họ Bạch đều ngẩn người, cảm thấy chàng trai này có vẻ hơi ngốc.

Ông Bạch hắng giọng một tiếng: “Cũng dễ thôi, chỉ cần xin một mảnh đất là được. Nhưng đây là đất của thôn, vẫn cần mọi người cùng bàn bạc và đồng ý đã.”

Nghe vậy, Tống Cảnh An biết mọi chuyện đã ổn thỏa, anh vô cùng biết ơn: “Cảm ơn đội trưởng nhiều ạ.”

Ông Bạch xua tay, “Thế còn khoảng thời gian này thì sao?”

Tống Cảnh An mỉm cười, mặt dày nói: “Chắc khoảng thời gian này sẽ làm phiền đội trưởng rồi, tôi có thể ở tạm một thời gian không? Tất nhiên tôi sẽ không ở miễn phí, tôi sẽ trả tiền ăn.”

Ông Bạch không trả lời ngay mà quay sang nhìn Bạch Chi Chi, “Chi Chi, con thấy được không?”

Con gái ông vốn nhút nhát, trong nhà đột nhiên có thêm người lạ có lẽ sẽ không quen. Ông đã chuẩn bị tinh thần là Bạch Chi Chi sẽ không đồng ý, trong lòng bắt đầu suy nghĩ xem trong thôn còn nhà ai có thể cho Thanh niên trí thức Tống ở tạm.

Tống Cảnh An cũng nhìn về phía Bạch Chi Chi, thấy cô không phản ứng, anh lập tức thay đổi sắc mặt, nhìn chằm chằm vào cô với ánh mắt đầy vẻ đáng thương, cầu xin.

Bạch Chi Chi ngạc nhiên nhìn anh thêm vài lần. Ánh mắt này cô đã từng thấy rồi, lúc con chó sói lớn trên núi đến gây sự và bị cô dùng sức mạnh trấn áp, nó cũng nhìn cô bằng ánh mắt như vậy. Sau đó cô mềm lòng và thả nó đi.

Cô có vẻ miễn cưỡng gật đầu, “Thôi được rồi.”

Tống Cảnh An ngay lập tức lộ ra ánh mắt biết ơn, đúng là y hệt nhau. Cô có chút nhớ những con vật nhỏ trên núi.

Bạch Chi Chi hơi nhíu mày. Cô vốn không muốn để người nhà tiếp xúc với người mang vận xui này. Nhưng Tống Cảnh An của kiếp này khác xa với những gì cô nhớ ở kiếp trước, cô muốn biết tại sao, và cũng muốn biết liệu kiếp này anh ta còn tiếp tục xui xẻo và ốm yếu nữa không.

“Vậy được rồi, Thanh niên trí thức Tống cứ ở lại đây đi.” Ông Bạch chốt hạ, “Lát nữa ăn cơm xong, sẽ nhờ thím dọn dẹp một phòng cho anh.”

Thấy mọi chuyện đã được thỏa thuận, bà Liễu Quế Chi đứng dậy: “Tôi đi dọn cơm đây.”

Bà vào bếp mang ra một thau rau lớn, múc cho mỗi người một bát mì to rồi chan rau lên. Đây chính là bữa trưa của họ, mì chan.

Bà nhiệt tình mời Tống Cảnh An: “Thanh niên trí thức Tống đừng khách sáo, cứ coi như nhà mình. Nếu không đủ thì cứ lấy thêm, mì ăn không no bụng đâu, phải ăn nhiều vào.”

“Đủ rồi, đủ rồi ạ, cảm ơn thím.”

Tống Cảnh An vội vàng nhận lấy. Nhìn bát mì lớn, trán anh giật giật. Dù đã sống lại một kiếp, anh vẫn sợ những chiếc bát lớn của nhà họ Bạch.

Bạch Tuấn Võ mang ra một củ tỏi, “Anh Tống, anh có ăn tỏi không?”

Tống Cảnh An lắc đầu, anh không ăn tỏi sống.

“Em thử trước đi, hơi cay đấy, không thích thì nhổ ra.”

Bạch Chi Chi không hề bận tâm, thứ trắng trắng nõn nà này chắc chắn rất ngon.

Cô tự tin cắn một miếng, vị cay xộc thẳng lên đỉnh đầu, mặt đỏ bừng, vứt bát xuống ho sặc sụa.

Bà Liễu Quế Chi vội vàng rót cho cô một cốc nước, liếc cô một cái đầy trách móc, “Súc miệng đi nhanh lên, cái gì cũng dám thử. Hại con mèo rồi đấy nhé, tò mò chỉ tổ chuốc họa vào thân.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc