Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Thập Niên 70: Tiểu Nhím Pháo Hôi Sau Khi Thức Tỉnh Chương 19

Cài Đặt

Chương 19

“Phải, tôi tên là Lương Kiến. Các anh là thanh niên trí thức mới về làng à?”

Anh Lâm Bang Quốc cũng giới thiệu bản thân rồi hỏi: “Đồng chí Lương hôm nay ở trong thành phố à?”

“Chúng tôi có việc làm trong thành phố, thường ngày đều ở đó, thỉnh thoảng mới về đội sản xuất thôi.”

Nói những lời này, Lương Kiến vô tình để lộ ra vẻ tự hào.

Lâm Bang Quốc kinh ngạc: “Thanh niên trí thức cũng có thể làm việc trong thành phố ư?”

“Tất nhiên là được.” Lý Thanh Thanh vô cùng tự hào, “Nhưng không phải ai cũng làm được đâu. Phải là người thật sự có tài cán mới được.”

Nói đến đây, cô ta nhìn Lương Kiến với vẻ ngưỡng mộ.

Một tia sáng lóe lên trong mắt Lâm Bang Quốc. Anh kín đáo đánh giá Lương Kiến từ trên xuống dưới, rồi cười và chuyển sang một chủ đề khác.

“Mấy vị có thể kể cho chúng tôi nghe về chuyện của thanh niên trí thức trong đội được không? Chúng tôi mới đến nên có nhiều chuyện không rõ lắm.”

“Các anh không biết đâu, nó ngốc lắm. Bảo nó làm gì nó làm nấy, đến cả bùn bẩn nó cũng ăn. Các anh phải tránh xa nó ra đấy, nghe nói bệnh ngốc cũng có thể lây lan đấy.”

Nghe những lời này, ánh mắt của Tống Cảnh An, người vẫn im lặng nãy giờ, càng trở nên lạnh hơn.

“Két!”

Máy kéo đột ngột dừng lại. Những người trên xe không chuẩn bị trước nên cơ thể không kiểm soát được mà ngã nhào về phía trước, nhất thời hỗn loạn.

Bạch Tuấn Võ nhảy xuống xe, trừng mắt nhìn Lý Thanh Thanh. Sự giáo dục từ nhỏ đến lớn không cho phép anh động thủ với phụ nữ, nhưng anh có thể tìm thủ phạm chính.

Khi mọi người còn chưa kịp phản ứng, Bạch Tuấn Võ đã tóm lấy Lương Kiến, đấm một cú vào mặt hắn.

Lý Thanh Thanh hoàn hồn, hét lên rồi xông tới muốn can ngăn hai người.

“A! Bạch Tuấn Võ, anh lên cơn điên gì vậy!”

Bạch Tuấn Võ lại giáng thêm một cú đấm nữa: “Lương Kiến, trốn sau lưng phụ nữ thì có bản lĩnh gì! Chuyện anh lừa gạt em gái tôi, tôi còn chưa tính sổ với anh đâu. Giờ lại còn dám nói bậy, tôi đánh chết anh, đồ khốn nạn!”

Trong lòng anh đã dồn nén một cơn tức giận, đây chỉ là một cơ hội để anh trút ra.

Bị đánh trước mặt nhiều người như vậy, Lương Kiến cảm thấy vô cùng mất mặt, hắn đứng dậy định đánh trả.

Thế nhưng hắn hoàn toàn không phải là đối thủ của Bạch Tuấn Võ, người quanh năm làm việc đồng. Hắn bị đánh liên tiếp, chẳng mấy chốc đã sưng mặt sưng mũi.

Không đánh lại, hắn liền buông lời cay nghiệt: “Bạch Tuấn Võ, có giỏi thì đánh chết tôi đi. Xem thử ông đội trưởng cha anh có bảo vệ được anh không.”

“Anh không cho nói, tôi lại càng muốn nói. Em gái anh đúng là một con ngốc! Chỉ cần tôi tùy tiện ngoắc tay, nó sẽ tự dán vào người tôi.”

Bạch Tuấn Võ nghiến răng nghiến lợi, nắm tay lại chuẩn bị giáng xuống.

Thế nhưng lần này bị Phương Chí Thành và Lâm Bang Quốc ngăn lại, không để anh đánh trúng.

Lâm Bang Quốc khuyên nhủ: “Đồng chí Bạch, tuy không biết giữa các anh có ân oán gì, nhưng ra tay thế này có hơi nặng rồi đấy.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc