Thế rồi…
“Đây là cái gì?” Bạch Chi Chi giành luôn mớ cỏ trong miệng con ngỗng, lấy đi cọng cỏ mà nó đang ngậm.
Một cọng cỏ rất quen thuộc, Bạch Chi Chi cẩn thận quan sát, rồi lục lọi trong trí nhớ.
Tìm thấy rồi – Hoàng Thủy Chi.
Toàn bộ cây Hoàng Thủy Chi đều có thể dùng làm thuốc, vị đắng, tính hàn, không độc, có tác dụng thanh nhiệt giải độc, hoạt huyết hóa ứ, tiêu sưng giảm đau. Có thể dùng để điều trị các chứng mụn nhọt, sưng tấy không rõ nguyên nhân, ho, hen suyễn, viêm gan, chấn thương...①
Cây Hoàng Thủy Chi đã rụng hoa, lẫn vào đám cỏ dại thì không có gì khác biệt, nhưng dược tính vẫn như vậy.
Bạch Chi Chi vui mừng khôn xiết, ôm con ngỗng trắng một cái thật chặt rồi mang cây Hoàng Thủy Chi đi rửa.
Con ngỗng trắng tò mò lẽo đẽo theo sau, nhìn hành động của cô mà không hiểu gì. "Người này sao lại tranh giành thức ăn với mình nhỉ?" nó thắc mắc.
Vừa rửa sạch Hoàng Thủy Chi, Bạch Chi Chi vừa nói với con ngỗng trắng: “Đại Bạch này, mày đúng là phúc tinh của tao. Mày có biết đây là gì không? Đây là dược liệu, có thể chữa được bệnh đấy.”
Con ngỗng trắng không hiểu cô nói gì, nhưng cảm thấy được khen nên ưỡn cổ cao hơn, thẳng hơn.
Bạch Chi Chi nhìn nó, trầm ngâm: “Đại Bạch, từ giờ cứ gọi mày là Đại Bạch nhé, chúng ta là bạn tốt của nhau.”
Cô muốn có một người bạn đồng hành, để sau này khi lên núi hái thuốc sẽ có bạn đi cùng cho đỡ sợ. Giờ cô đâu còn là con nhím nhỏ có linh lực bảo vệ nữa.
Đại Bạch nghiêng đầu, đôi mắt tròn xoe nhìn chằm chằm Bạch Chi Chi, như muốn hỏi: "Nếu đã là bạn tốt, thì có thể đừng ăn tôi không?"
Bạch Chi Chi ngửi thấy mùi canh ngỗng thơm lừng bay khắp sân, cô cố tình nhìn con ngỗng trắng một cách đầy suy tư.
Đại Bạch lập tức vỗ cánh lao vào lòng Bạch Chi Chi, sợ chỉ một giây nữa thôi sẽ bị lôi đi hầm canh.
Bạch Chi Chi bật cười, cô biết con ngỗng trắng này rất có linh tính. Nếu ở một nơi linh khí dồi dào, có lẽ nó đã khai mở trí tuệ rồi.
Khi cả nhà về, bà Liêu Quế Chi đã dọn cơm ra bàn ở gian nhà chính.
Gia đình nhà họ Bạch khá đông, nhưng không phải ai cũng ở nhà. Những người thường xuyên có mặt chỉ có ông Bạch Phụ Dân, bà Liêu Quế Chi, vợ chồng Bạch Tuấn Võ và Bạch Chi Chi, tổng cộng năm người.
Họ quây quần bên nhau. Ông bà Bạch ngồi ở vị trí trên, Bạch Chi Chi ngồi cạnh bà Quế Chi, tiếp đến là chị dâu Hoàng Tú Vân và anh trai Bạch Tuấn Võ.
Bà Quế Chi cầm muôi múc cơm, lướt mắt nhìn mọi người rồi hắng giọng nói: “Mấy ngày nay mọi người vất vả rồi. Hơn nữa Chi Chi cuối cùng cũng khỏe lại, là chuyện đại hỷ, nên tôi đã quyết định mổ một con ngỗng để ăn mừng.”
Bạch Tuấn Võ gật đầu lia lịa, anh nghĩ điều này là đương nhiên. Hoàng Tú Vân cũng nghĩ thông suốt, mọi người ăn cùng thì cô cũng không thiệt thòi gì.
Thấy vợ chồng con trai không có gì bất mãn, bà Quế Chi hài lòng gật đầu rồi bắt đầu múc canh ngỗng. Bà không hề thiên vị, mỗi người đều được chia phần đều nhau, không hơn không kém.
Tú Vân thấy vậy, chút vướng mắc cuối cùng trong lòng cũng tan biến. Bấy lâu nay, cô đã hiểu rõ tính cách của mẹ chồng, từ nay về sau cô sẽ không nghĩ lung tung mà hiểu lầm bà nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
