Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hồ Tiểu Hương không ngờ cô lại có phản ứng này, đã có không ít người nhìn sang, nhất thời cảm thấy mất mặt.
"Tôi là vì tốt cho cô, cô lại không biết lòng tốt của người khác." Nói xong liền quay đầu bỏ đi.
"Ai cần lòng tốt giả tạo của cô." Hoàng Tú Vân hung hăng quát.
Đợi xung quanh không còn ai, cô mới ngẩn người đặt tay lên cái bụng phẳng lì của mình.
Tại nhà họ Bạch, tuy Liêu Quế Chi không phải ra đồng làm việc nhưng người cũng chẳng khi nào rảnh rỗi. Nào là chuẩn bị cám cho gà vịt ngỗng, nào là lo thức ăn cho lợn.
Bạch Chi Chi như cái đuôi, cứ lẽo đẽo theo sau Liêu Quế Chi, cái gì cũng thấy tò mò. Cô ngắm nhìn những con vật nhỏ trong sân, rồi thấy một con ngỗng trắng muốt vô cùng đẹp đẽ mà động lòng.
Thừa lúc Liêu Quế Chi đi chuẩn bị thức ăn cho lợn, cô đưa tay vuốt ve lên mình con ngỗng trắng.
"Quạc!"
Con ngỗng trắng kêu lên một tiếng, vỗ cánh bay ra, vươn cổ dài muốn mổ Bạch Chi Chi.
Bạch Chi Chi nhanh chóng cảm nhận được nguy hiểm, vội vàng ngồi xổm xuống, cuộn tròn người lại. Khi bàn tay chạm vào cái đầu tròn lông xù của mình, cô mới giật mình nhận ra mình không còn là nhím con nữa. Gai của cô đã biến mất rồi.
May mà cú ngồi xổm ấy giúp cô thoát được đòn tấn công của con ngỗng.
Thế nhưng ngay sau đó, con ngỗng lại lao tới. Bạch Chi Chi vội vàng đứng dậy, chạy tán loạn khắp sân. Con ngỗng đuổi theo không buông.
Đúng lúc sắp đuổi kịp Bạch Chi Chi thì một bàn tay vươn tới, túm lấy cổ con ngỗng trắng.
"Quạc!"
Một tiếng kêu thê lương của ngỗng vang lên.
Là Liêu Quế Chi.
Bạch Chi Chi dừng lại, thở hổn hển.
Liêu Quế Chi nói: “Cái con bé này, chọc con ngỗng làm gì?”
Câu nói không phải để trách mắng mà là vì lo lắng. Đàn ngỗng nhà bà rất dữ, giữ nhà giỏi, nhưng mổ người thì đau điếng.
Bạch Chi Chi lấy lại nhịp thở, chạy đến bên cạnh Liêu Quế Chi, đắc ý vỗ vỗ đầu con ngỗng trắng: “Đáng đời!”
Con ngỗng trắng dường như nghe hiểu, vỗ cánh muốn lao vào Bạch Chi Chi.
Bạch Chi Chi giật mình, vội vàng núp sau lưng Liêu Quế Chi.
Liêu Quế Chi bật cười, giữ chặt hơn tay mình ở cổ con ngỗng, “Thôi được rồi, được rồi, hôm nay mẹ sẽ hầm ngỗng cho con ăn.”
Mắt Bạch Chi Chi sáng rực, cô rất muốn ăn.
Đến trưa, sau khi làm xong việc đồng, Hoàng Tú Vân tiện tay ném mớ cỏ dại nhổ buổi sáng vào chuồng ngỗng.
Nhìn đàn vịt, đàn ngỗng tụm lại ăn cỏ, cô tiện đếm thử xem sao.
“Ủa? Thiếu một con!”
Đếm đi đếm lại vẫn thiếu một con ngỗng.
Hoàng Tú Vân hét lớn: “Mẹ ơi, nhà mình mất ngỗng rồi!”
Hoàng Tú Vân nói: “Mẹ ơi, ngỗng nhà mình mất rồi! Mẹ vẫn luôn ở nhà, có ai tới không ạ?”
Giọng nói vô thức mang theo chút oán giận. Gà, vịt, ngỗng trong nhà đều do Hoàng Tú Vân chăm sóc, cô vô cùng quý chúng, ngày nào cũng phải đếm vài lượt mới yên tâm. Giờ đột nhiên mất một con, chẳng khác nào nhát dao đâm vào tim cô.
Liêu Quế Chi vội vàng đáp: “Không mất, không mất đâu.”
Hoàng Tú Vân đang định lao ra ngoài thì khựng lại, quay đầu: “Không mất ạ?”
Vừa định hỏi không mất thì tại sao lại thiếu một con ngỗng, thì đột nhiên cô ngửi thấy mùi thơm bay ra từ nhà bếp. Cô hít mạnh một hơi.
“Mẹ ơi, mẹ đã hầm ngỗng rồi sao?” Hoàng Tú Vân không thể tin nổi nhìn Liêu Quế Chi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)




