Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ban đầu, nguyên chủ định sau khi vững vàng ở thành phố sẽ báo đáp ơn dưỡng dục của cha mẹ nuôi, đón họ lên thành phố, cho họ hưởng phúc.
Nhưng đến lúc chết, nguyên chủ chỉ muốn báo thù, muốn về lại bên cha mẹ nuôi, sống một cuộc đời vui vẻ.
Được, mối thù của nguyên chủ, cô nhận.
Cô chính là Liễu Tinh Hòa, nhất định bắt tất cả bọn chúng trả giá.
"Khê Khê, em đẹp quá~"
Giọng nói ghê tởm của Lý Binh từ trong phòng truyền ra, cắt ngang dòng suy nghĩ của Liễu Tinh Hòa.
Nghe tiếng hai kẻ khốn kiếp, nắm tay Liễu Tinh Hòa siết chặt. Cô bò dậy từ góc tường, lần này, ánh mắt nhìn về hai kẻ đầu sỏ hãm hại nguyên chủ trên giường đầy lạnh lẽo, khóe môi nhếch lên một nụ cười rợn người.
Đẹp à, vậy thì đừng sống nữa!
Lại thêm một lần "bắt gian" tại trận cũng không phải là không thể!
Liễu Tinh Hòa không nói một lời, lấy tay bịt chặt cổ, xoay người đi ra ngoài sân.
Bước đến trước cổng sân, cô đưa đôi tay dính đầy máu xoa lên mặt, làm cho tóc bím đuôi sam trên đầu cũng rối tung.
Cúi đầu nhìn quần áo cùng đôi chân đã đẫm máu, gương mặt băng lạnh chuyển biến, đôi mắt vô tội tràn ngập sợ hãi, khuôn mặt tái nhợt yếu ớt và kinh hoàng, nỗi đau đớn không còn kìm nén. Cô mang vẻ mặt này khẽ đẩy cánh cửa ra.
Chân bước loạng choạng mấy bước, một tay giữ lấy cổ, đầu nghiêng nghiêng chao đảo tiến về phía nhà máy thép sát vách, nơi gần nhất.
Cô căn bản không cần giả vờ, cứ diễn đúng bản chất, cộng thêm sát khí ngút trời toát ra, trông hệt như một nữ quỷ vừa bò ra từ biển máu địa ngục.
Liễu Tinh Hòa đi đến chỗ phòng bảo vệ trước cổng, nhắm trúng mục tiêu là cụ ông có vẻ chính trực. Cô lảo đảo nhào tới, túm lấy ống tay áo ông ấy.
"Trương...Trương gia gia, giúp...giúp cháu báo cảnh sát, cháu...cháu vô tình bắt gặp...Thẩm Khê...với Lý Binh làm...làm bậy, họ...giết người diệt khẩu, ông...báo cảnh sát giúp cháu, bây giờ bọn họ đang ở trong phòng, trên giường...mau đi...khụ khụ..."
Yếu ớt nói xong một câu trọn vẹn, Liễu Tinh Hòa ho ra một ngụm máu, máu chảy dọc khóe miệng. Cô suýt ngã vào người ông Trương, cố mở to mắt, vẻ mặt cầu xin nhìn ông ấy.
"Trời ơi, con bé Liễu, cháu bị thương ở chỗ nào thế này, để ông đưa cháu đi bệnh viện trước."
Ông Trương kinh hãi kêu lên, vội vàng đứng vững, gắng giữ cô thật chắc. Nhìn cảnh Liễu Tinh Hòa như vừa được vớt ra từ vũng máu, ông ấy hít sâu một hơi, tim như muốn rớt ra ngoài, đầy lo lắng. Ông ấy vội gọi những người xung quanh cũng đang hoảng hốt đến giúp đưa cô đi bệnh viện.
"Cháu đừng kích động, máu chảy thế này không được đâu."
Ông Trương lấy khăn tay lau máu nơi khóe miệng cho cô, vừa lo lắng cho tình trạng của Liễu Tinh Hòa, vừa không nỡ làm trái ý cô.
Nghĩ đến nhà cô không xa, chắc còn kịp.
Dưới sự bàn bạc ồn ào của mọi người, bọn họ đút cho cô một viên thuốc, rồi lấy chiếc ghế xếp dùng để nghỉ trong phòng bảo vệ đặt cô nằm lên, ông Trương nghiêm mặt hướng về những người khác căn dặn.
"Các cậu nâng cẩn thận, Lão Chu, anh dẫn người đi báo cảnh sát, gọi luôn con trai tôi. Những người khác theo tôi, đừng la hét ồn ào, cứ lặng lẽ đi. Hôm nay chúng ta nhất định đòi lại công bằng cho Liễu nha đầu."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)







