Đồng thời, hai mắt cô nhanh chóng đảo khắp bốn phía, sau đó dừng lại ở một chỗ.
Cắn răng, chân tay run rẩy, cô bò dậy, chậm rãi lê tới, ngồi phịch xuống đất. Cô rút từ kẽ đá ra hai bụi cỏ ngải đắng, ngắt hết lá, vò mạnh đến khi ra nhựa xanh xanh.
Đây là chỗ quái quỷ nào?
Khi xé áo để băng vết thương, cô đã cảm thấy có gì không đúng, vì quần áo này không phải chiếc áo thun cô mặc lúc ra khỏi nhà, mà quanh đây cũng không phải kiểu nhà cửa cũ kỹ như ở trấn nhỏ cô sống.
Còn nữa, sao cô lại nằm trong sân? Rõ ràng lúc gặp chuyện, có người chạy tới giúp cầm máu, ít nhất cũng phải đang ở trên quốc lộ hoặc trong bệnh viện chứ?
"Ưm~"
Đột nhiên, từ trong ngôi nhà vang lên một tiếng rên khẽ. Liễu Tinh Hòa nhạy bén nhận ra âm thanh đó phát ra từ gian nhà hướng đông, cô chậm rãi lê bước đến dưới cửa sổ.
Qua khe hở tờ báo dán trên cửa sổ đã bong một góc, cô lại một lần nữa chứng kiến cảnh tượng “bùng nổ” trên giường—hai kẻ kia đang chồng lên nhau, có vẻ vừa lăn lên giường không bao lâu.
Hỏng bét, mắt cô sắp lên mụt lẹo thêm lần nữa.
Vừa dời ánh mắt, Liễu Tinh Hòa liếc thấy khuôn mặt hưởng thụ của hai kẻ trong phòng. Đúng lúc ấy, đầu cô đau như búa bổ, ký ức xa lạ và nỗi oán hận trào lên như vòi phun, ào ạt chui vào não. Cô đau đớn ôm đầu quỵ xuống đất.
Cô, Liễu Tinh Hòa, đã xuyên không rồi!
Xuyên về năm 1975, trở thành “Liễu Tinh Hòa” – cô con gái ruột vừa được tìm lại nửa năm nay, mẹ ruột vừa mới qua đời, hay còn gọi là “thiên kim thật” của gia đình.
Nguyên chủ năm hai tuổi đi theo cha ruột ra ngoài thăm họ hàng thì lạc mất. May mắn gặp cặp vợ chồng họ Liễu cũng đang đi thăm thân, tìm mãi không thấy gia đình cô bé, họ nhân hậu bèn đến đồn công an làm thủ tục nhận nuôi. Cứ thế nguyên chủ lớn lên ở nông thôn.
Năm mười tám tuổi, nguyên chủ được cha mẹ ruột tìm thấy và đón về. Vì cha ruột ở rể, mẹ ruột mang họ Liễu, nên nguyên chủ vẫn giữ tên là Liễu Tinh Hòa, không đổi sang họ Thẩm của cha.
Trong nhà còn có một cô con gái nuôi, gọi là thiên kim giả, tên Thẩm Khê.
Lúc đầu hai chị em sống rất hòa thuận, trước mắt người khác, họ như đôi chị em hoa, chị nhường nhịn, em ngoan ngoãn, hài hòa vô cùng.
Nguyên chủ từng có vài ngày sung sướng: mẹ ruột thương yêu, muốn bù đắp cho con gái, mua cho đủ thứ tốt. Nguyên chủ có váy mới đẹp, có đồng hồ đeo tay, có xe đạp riêng, có máy cát-xét, tiền tiêu vặt mẹ cho còn ngang ngửa số tiền mẹ nuôi bận rộn cả năm ở ruộng mới kiếm được.
Mẹ ruột còn đem sổ đỏ, khế đất của căn nhà sân lớn này giao cho nguyên chủ. Bà còn nói sau này toàn bộ sính lễ, của hồi môn, cùng tài sản ông ngoại để lại đều sẽ thuộc về nguyên chủ, đợi nguyên chủ cầm bằng tốt nghiệp cấp ba xong sẽ để cô thay mẹ làm việc trong thành, hoàn toàn đứng vững nơi đây.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

