Đồng thời, hai mắt cô nhanh chóng đảo khắp bốn phía, sau đó dừng lại ở một chỗ.
Cắn răng, chân tay run rẩy, cô bò dậy, chậm rãi lê tới, ngồi phịch xuống đất. Cô rút từ kẽ đá ra hai bụi cỏ ngải đắng, ngắt hết lá, vò mạnh đến khi ra nhựa xanh xanh.
Liễu Tinh Hòa nhẹ nhàng kéo miếng vải trắng trên cổ ra, lớp vải đã nhuốm đỏ máu tươi, để lộ vết thương thịt da lẫn lộn. Cô đắp nắm lá ngải đắng lên vết thương rồi buộc chặt lại bằng mảnh vải.
Lúc này, vì mất máu quá nhiều nên sắc mặt cô tái nhợt, trông còn dọa người hơn ma quá tuần. Nhưng cũng may, tìm được thứ cầm máu, cảm nhận vết thương dần ngừng chảy máu nhờ ngải đắng, Liễu Tinh Hòa thở phào, mạng nhỏ tạm thời giữ được.
Cô ngẩng đầu quan sát xung quanh xa lạ, trong mắt càng lúc càng đầy nghi hoặc.
Đây là chỗ quái quỷ nào?
Khi xé áo để băng vết thương, cô đã cảm thấy có gì không đúng, vì quần áo này không phải chiếc áo thun cô mặc lúc ra khỏi nhà, mà quanh đây cũng không phải kiểu nhà cửa cũ kỹ như ở trấn nhỏ cô sống.
Còn nữa, sao cô lại nằm trong sân? Rõ ràng lúc gặp chuyện, có người chạy tới giúp cầm máu, ít nhất cũng phải đang ở trên quốc lộ hoặc trong bệnh viện chứ?
"Ưm~"
Đột nhiên, từ trong ngôi nhà vang lên một tiếng rên khẽ. Liễu Tinh Hòa nhạy bén nhận ra âm thanh đó phát ra từ gian nhà hướng đông, cô chậm rãi lê bước đến dưới cửa sổ.
Qua khe hở tờ báo dán trên cửa sổ đã bong một góc, cô lại một lần nữa chứng kiến cảnh tượng “bùng nổ” trên giường—hai kẻ kia đang chồng lên nhau, có vẻ vừa lăn lên giường không bao lâu.
Hỏng bét, mắt cô sắp lên mụt lẹo thêm lần nữa.
Vừa dời ánh mắt, Liễu Tinh Hòa liếc thấy khuôn mặt hưởng thụ của hai kẻ trong phòng. Đúng lúc ấy, đầu cô đau như búa bổ, ký ức xa lạ và nỗi oán hận trào lên như vòi phun, ào ạt chui vào não. Cô đau đớn ôm đầu quỵ xuống đất.
Cô, Liễu Tinh Hòa, đã xuyên không rồi!
Xuyên về năm 1975, trở thành “Liễu Tinh Hòa” – cô con gái ruột vừa được tìm lại nửa năm nay, mẹ ruột vừa mới qua đời, hay còn gọi là “thiên kim thật” của gia đình.
Nguyên chủ năm hai tuổi đi theo cha ruột ra ngoài thăm họ hàng thì lạc mất. May mắn gặp cặp vợ chồng họ Liễu cũng đang đi thăm thân, tìm mãi không thấy gia đình cô bé, họ nhân hậu bèn đến đồn công an làm thủ tục nhận nuôi. Cứ thế nguyên chủ lớn lên ở nông thôn.
Năm mười tám tuổi, nguyên chủ được cha mẹ ruột tìm thấy và đón về. Vì cha ruột ở rể, mẹ ruột mang họ Liễu, nên nguyên chủ vẫn giữ tên là Liễu Tinh Hòa, không đổi sang họ Thẩm của cha.
Trong nhà còn có một cô con gái nuôi, gọi là thiên kim giả, tên Thẩm Khê.
Lúc đầu hai chị em sống rất hòa thuận, trước mắt người khác, họ như đôi chị em hoa, chị nhường nhịn, em ngoan ngoãn, hài hòa vô cùng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)