Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Sở trưởng Trương gật đầu dứt khoát, sau đó gọi chủ nhiệm văn phòng thanh niên trí thức bên ngoài vào, bảo ông ta nói rõ chuyện xuống nông thôn.
Tuy Liễu Tinh Hòa là nạn nhân, nhưng danh sách đã báo lên không thể thay đổi. Chủ nhiệm văn phòng thanh niên trí thức thông cảm cho cảnh ngộ của cô nhưng cũng bất đắc dĩ, bị sở trưởng Trương nhìn chằm chằm, ông ấy đành cắn răng giải thích:
“Cô Liễu à, lúc trước Thẩm Khê cầm sổ hộ khẩu đến báo danh, nói là cháu muốn báo đáp cha mẹ nuôi, nhớ quê hương, muốn trở về cống hiến cho nơi sinh ra và nuôi dưỡng mình, lại vì cháu đang bệnh nặng không đi nổi nên cô ta thay cháu đi báo danh. Nơi báo danh chính là công xã Thanh Vĩnh, chỗ cháu từng ở. Lúc ấy nghe nói quan hệ hai người tốt lắm, nhân viên chúng tôi không nghi ngờ, liền giúp cô ta đăng ký.”
“…Ai ngờ đâu cô ta lại là loại người như vậy, còn xảy ra chuyện nghiêm trọng như thế. Thẩm Khê đúng là con sâu làm rầu nồi canh.”
Nói xong, chủ nhiệm liếc mắt nhìn sắc mặt sở trưởng Trương, rồi bất đắc dĩ nhìn sang Liễu Tinh Hòa.
Liễu Tinh Hòa nghe hiểu ngụ ý: nghĩa là tất cả là lỗi của Thẩm Khê, đừng kiếm chuyện với văn phòng thanh niên trí thức.
“Khụ khụ khụ~ khụ khụ~”
Cô len lén lấy vài giọt huyết vị (huyết vịt tươi) trong không gian, giấu trong lòng bàn tay, rồi vừa ho vừa hé tay ra, để chủ nhiệm văn phòng trông thấy vết máu.
Thấy cô lại ho ra máu, chủ nhiệm sợ hết hồn, vội đứng dậy giúp cô thuận khí: “Cô bé, cháu đừng kích động, đừng kích động. Tôi còn chưa nói hết, có gì chúng tôi thương lượng, đừng kích động, sức khỏe quan trọng!”
“Vâng, cảm ơn chủ nhiệm.”
Liễu Tinh Hòa đặt cốc nước xuống, không tiếp tục làm khó. Làm căng quá cũng chẳng ích gì, có được nhân nhượng thế này đã tốt lắm rồi, cô gật đầu hiểu ý: “Nếu vậy, cháu vẫn muốn về đội Mạc Ngư. Nơi đó cũng nhận thanh niên trí thức, cháu lại quen thuộc, có thể góp sức xây dựng tổ quốc tốt hơn.”
Cô đã tiếp nhận thân thể nguyên chủ, đương nhiên phải nối tiếp nhân quả. Nguyện vọng của nguyên chủ là báo thù và trở về, vậy thì cô trở về đội Mạc Ngư cũng xem như giúp nguyên chủ hoàn thành tâm nguyện cuối cùng. Hơn nữa, nơi quen thuộc thì dễ hành động, cô biết không ít chuyện thanh niên trí thức bị ức hiếp, ở môi trường quen thuộc dễ xoay xở hơn.
Nghe câu trả lời này, thấy cô cũng bình tĩnh lại, chủ nhiệm như trút được gánh nặng. Phân theo nguyên quán, vốn dĩ cũng sẽ phân cô về đó. Bây giờ cô tự nguyện về đó thì yên tâm, vội vàng đáp ứng:
“Được được, chúng tôi cứ vậy mà làm. Cháu giờ cứ nghỉ ngơi dưỡng sức, chờ khỏe hơn thì tới ủy ban khu phố lấy trợ cấp. Chúng tôi sẽ cho cháu mức trợ cấp cao nhất, không để bất kỳ ai cống hiến cho Tổ quốc phải thất vọng. Không cần vội, sức khỏe cháu là quan trọng nhất.”
“Cảm ơn chủ nhiệm đã quan tâm, làm phiền mọi người.”
Liễu Tinh Hòa cười chân thành: “Mọi người đều là những đồng chí vì nhân dân phục vụ, cháu rất cảm kích.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










